Dark Light

vẻ, cất lên giọng hát uyển chuyển êm tai Leave a comment

uôn phụ trách. Nếu cần th 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k êm người, cũng có thể từ U Ám Tinh bổ sung bất cứ lúc nào, Dương Khai đã sắp xếp cho bọn họ xong hết. Không chỉ như thế, sau khi tất cả chỗ này ổn thỏa, các đệ tử bắt đầu khai thác khoáng vật, Dương Khai lại một mình đi ra ngoài một chuyến, trong chu vi nghìn vạn dặm, lại liên tiếp bố trí pháp trận không gian không giống nhau! Trong tương lai mấy chục năm, nhưng pháp trận không gian Dương Khai bố trí này, đảm bảo võ giả từ U Ám Tinh đến có thể dễ dàng thuận tiện hoạt động ở nơi này trong phạm vị nghìn vạn dặm. Một tháng sau, Dương Khai chuẩn bị rời đi. Dù sao hắn vốn là muốn đả thông liên hệ của U Ám Tinh với giới bên ngoài, phát hiện khoáng tinh này chỉ là thu hoạch vô tình mà thôi. Dù sao nơi này đã đi vào quỹ đạo, hắn lưu lại cũng không có ý nghĩa gì. Đứng ở trên phế tích, trong lòng Dương Khai gọi Thạch Khổi! Hắn luôn không thu hồi Thạch Khổi lại, bởi vì nơi này quả thực chính là thiên đường của Thạch Khổi, thông qua cắn nuốt các loại khoáng vật quý hiếm, Thạch Khổi có thể cường đại bản thân, nếu như cắn nuốt cùng một loại khoáng vật đạt đủ số lượng, thậm chí có thể diễn hóa ra thần thông của mình. Ví dụ như áo giáp dung nham của nó. Đó chính là năng lượng thu được sau khi thông qua cắn nuốt Thái Dương Chân Hỏa. Áo giáp dung nham xuất hiện, trong chu vị mười trượng không ai có thể lại gần, nhiệt độ cực nóng kia đủ để cường giả Phản Hư cảnh đều phải lui binh. Dù sao số lượng khoáng vật khổng lồ trên khoáng tinh, Thạch Khổi có cắn nuốt thế nào, cũng cắn nuốt không đáng bao nhiêu, cho nên mấy ngày nay, Dương Khai luôn không quản nó. Nhưng giờ khắc này khi hắn kêu Thạch Khổi, lại phát hiện Thạch Khổi không ngờ lại xâm nhập xuống đất sâu không biết bao nhiêu vạn trượng, cũng không biết có phải là đã phát hiện thứ gì tốt hay không. Đã nhận ra Dương Khai gọi, Thạch Khổi mới chậm rãi từ dưới đất chui lên. Một lúc lâu sau, Thạch Khổi lại xuất hiện trước mặt Dương Khai. Nhưng vừa nhìn thấy, Dương Khai không khỏi giật mình. Bởi vì trạng thái Thạch Khổi, dường như có chút gì đó không ổn lắm. Thạch Khổi không lớn hơn trước, vẫn luôn khù khờ, dáng vẻ ngơ ngác, ngốc nghếch, bởi vì linh trí của nó không cao, vì vậy từ vẻ bề ngoài liền trực tiếp thể hiện ra, nhưng lúc này, nó dường như càng ngây dại, trong đôi mắt vốn tồn tại một chút thần vận cũng biến mất không thấy. Đi đến, lại lắc la lắc lư, ngã phải ngã trái, giống như dáng vẻ của người uống rượu say. Dương Khai hoảng sợ, nghĩ đến Thạch Khổi đã cắn nuốt phải cái gì không nên cắn nuốt, xảy ra việc ngoài ý muốn, nhưng sau khi hắn cẩn thận dò xét một phen, lại kinh ngạc phát hiện, Thạch Khổi cũng không phải là xuất hiện điều gì ngoài ý muốn, thân thể của nó vẫn tốt như trước kia. Hơn nữa Dương Khai còn nhận ra một chút lực lượng quái dị đặc thù từ trong cơ thể nó. Loại lực lượng này giống như đã từng gặp qua, giống như hắn lúc trước luyện hóa căn nguyên tinh tú của U Ám Tinh, sau khi trở thành Tinh Chủ, cảm nhận được pháp tắc thiên địa bảo phủ U Ám Tinh kia. – Lực lượng pháp tắc? Dương Khai sắc mặt đại biến, vội vàng cẩn thận dò xét một phen. Sau một lúc lâu, sắc mặt hắn âm tình bất định, thu hồi thần niệm. Bản thân mình cảm giác không sai, trong cơ thể Thạch Khổi quả thật có một tia lực lượng pháp tắc, nhưng rất nhẹ, so với pháp tắc của U Ám Tinh, quả thực là một trời một vực. Nhưng pháp tắc dù sao cũng là pháp tắc, đó là lĩnh vực đến Hư Vương Cảnh cũng không thể chạm vào được. Trong cơ thể Thạch Khổi, làm sao lại kỳ lạ sinh ra một tia lực lượng pháp tắc? Nghĩ lại vị trí của nó trước đó, mắt Dương Khai sáng ngời, trong lòng hiện ra một dự đoán cực to gan: – Ngươi cắn nuốt căn nguyên của Tử Tinh này? Nó lại có căn nguyên sao? Thạch Khổi đưa cặp mắt mông lung lên nhìn Dương Khai, gương mặt mờ mịt, sau đó nâng một chân lên, di quay tại chỗ vài vòng, ầm ầm ngã xuống, bụi bay lên mù mịt. Dương Khai dở khóc dở cười, đã nhận ra Thạch Khổi cũng không có nguy hiểm gì, bởi vì một tia lực lượng pháp tắc nhẹ khiến nó khó có thể tiêu hóa, dẫn đến một vài phản ứng khó chịu, hắn liền thu nó vào trong nhẫn không gian. Nhưng chuyện như vậy lại là ngoài dự liệu của Dươn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.