Dark Light

vậy, trẫm đang là lúc thiếu niên .”Tô Mạt Leave a comment

ùng tới.” Hai huynh đệ Phí 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k gia hận thích khách nghiến răng nghiến lợi. Ngươi muốn ám sát liền ám sát, ngươi ám sát trên địa bàn Phí gia là có ý gì? Không phải muốn hãm hại Phí gia ta sao, cho nên hai người bọn họ cũng muốn xem là vương bát đản nào dám hãm hại bọn họ. Sau khi đi vào Lục Phiến Môn Khánh Dương phủ, Tô Tín dẫn thích khách tới. Hắn bị Tiên Thiên Phá Thể Vô Hình Kiếm Khí của Tô Tín đánh nát kinh mạch, hiện tại trải qua trị liệu đơn giản không nguy hiểm tính mạng nhưng hắn bị phế rồi.——oOo——Chương 456: Ám sát (2)Nguồn: EbookTruyen.MeNgay cả như vậy hắn vẫn dùng ánh mắt hận ý ngập trời nhìn Tô Tín, hận ý lớn tới mức mọi người nơi đây cảm thấy lạnh buốt. Tô Tín thản nhiên nói: “Nói đi, ngươi có ương ngạnh cũng vô dụng, nói ra ta sẽ cho ngươi thống khoái.” Tên thích khách nhếch miệng cười nói: “Ta sẽ không nói, hơn nữa ngươi phải cẩn thận một chút, cho dù ta rơi vào trong tay ngươi nhưng không có nghĩa người khác sẽ thất bại.” Tô Tín lắc lắc đầu nói: “Ngoan cố đến cùng sao? Thật không có ý nghĩa.” Phí La nói: “Tô đại nhân, ta tới thử xem.” Tô Tín gật đầu đồng ý, Phí La lập tức tươi cười đi tới. Hắn bảo quản gia giao cái túi cho mình, hắn mang bao tay tơ tằm lên, hắn cầm con rắn ra khỏi túi vải. Con rắn nhỏ vô cùng đẹp mắt, lân giáp toàn thân có bảy màu giống như tác phẩm nghệ thuật. Phí La đặt con rắn nhỏ lên cánh tay thích khách, con rắn nhỏ lập tức quấn quanh tay hắn và bò quanh, lúc ày tên thích khách kêu gào thống khổ, mọi người nghe tiếng la liền cảm thấy rét run. Nhìn thấy tràng cảnh trên cánh tay thích khách thật đáng sợ, mọi người than thở. Lân phiến con rắn nhỏ sắc bén như dao găm, từng lân phiến mở ra, chỉ cần nơi nó bò qua da thịt tan nát, máu tươi bắn ra tung tóe. Phí La cười lạnh nói: “Tiểu gia hỏa rất đáng yêu, kỳ thật nó không có tính công kích nhưng lại ưa thích quấn quít người khác.” “Lân phiến trên người nó sẽ làm người ta sinh ra thống khổ như bị lăng trì, cho nên nó được gọi là hành hình xà.” “Hơn nữa lân phiến hành hình có chứa một ít chất nhầy, những chất nhầy này chính là thánh dược chữa thương, có thể làm nơi bị thương khỏi hẳn nhanh chóng.” Mọi người đều nhìn cánh tay bị cắt nát không thành bộ dáng, lúc này chất nhầy trên lân phiến con rắn chảy xuống da thịt đông cứng, hơn qua mười giây sau liền kết vảy. Người có kinh nghiệm sẽ biết vết thương kết vẩy sẽ là lúc ngứa nhất. Tên thích khách không thể nhúc nhích, miệng vết thương kỳ ngứa khó nhịn, hành hình xà không ngừng lăng trì trên người hắn, loại tra tấn như vậy suýt làm thích khách ngất đi. Cho dù tra tấn như thế, thậm chí đến cuối cùng thích khách kia không còn khí lực kêu thảm thiết, chỉ còn lại thân thể không ngừng run rẩy, cho dù như vậy hắn không nói ra chữ nào. Sắc mặt Phí La khó coi, hắn cảm giác mình mất mặt trước mặt Tô Tín, cho nên hắn bắt hành hình xa ra và dùng thủ đoạn khác. Nhưng lúc này Tô Tín lại nói: “Được rồi, ta thử xem.” Nghe được Tô Tín nói như vậy, Phí La đành phải không cam lòng lui sang một bên, hắn còn nhiều thủ đoạn hành hình khác, hắn cũng không tin mình sử dụng mà tên thích khách không nói ra. Tô Tín đi đến trước mặt thích khách và lẳng lặng nhìn hắn, tên thích khách cười khinh thường. Khi tới đây hắn đã ôm quyết tâm phải chết, nếu như kế hoạch chưa thành công, chỉ cần mình không nói ra người sau lưng, vậy bọn họ sẽ tiếp tục dùng thủ đoạn đối phó Tô Tín, thẳng đến khi đánh chết hắn mới thôi. Cho nên mình thất bại không sao cả, chỉ cần người sau lưng không bại là được. Nhưng hắn cảm giác hai mắt Tô Tín giống như vực sâu vô tận có thể thôn phệ hắn, hắn cảm giác mình như bị cuốn đi.. Thích khách kia nghi hoặc mở to mắt nhìn chung quanh, đây là cảnh tượng Lãnh Nguyệt đường hắn sống từ nhỏ, hắn là ai? Ah, đúng rồi, hắn là nhi tử Liên Minh Sơn, Liên Nguyệt Hải, hắn được vinh dự là đệ nhất nhân thế hệ trẻ Lãnh Nguyệt đường, cũng là hi vọng tương lai của Lãnh Nguyệt đường. Chung quanh là ánh mắt ân cần của phụ thân và các vị trưởng lão, bọn họ không ngừng nói lời cổ vũ hắn nhưng nội tâm hắn lại cảm thấy đau đớn, chẳng lẽ mình không thuộc về nơi đây? Nhưng không đợi hắn nghĩ nhiều, Liên Minh Sơn đã nói: “Hải nhi, với thiên phú của ngươi

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.