Dark Light

vào đó chỉ có một cái cánh, cũng không Leave a comment

uội? Nếu như vậy các người 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k đã thành công rồi… Sư muội… cáo từ! – Còn muốn chạy? Có hỏi qua ta chưa? Trường Hạo chợt quát một tiếng. – Rốt cuộc các vị sư huynh muốn làm gì? Vu Oanh không ngừng lo lắng trong lòng, đám người Trường Hạo kia xem ra bất thiện, hiển nhiên không phải tới để tán gẫu. Trường Hiền mắt lạnh nhìn Vu Oanh, hừ một tiếng nói: – Tiện tỳ, ta hỏi ngươi, Đặng Dũng sư đệ ta giờ này ở đâu? Lời vừa nói ra, Vu Oanh liền biến sắc, nhưng rất nhanh ẩn giấu đi, gượng cười nói: – Trường Hiền sư huynh hỏi lời này thật kỳ quái, Đặng Dũng ở nơi nào chẳng lẽ các vị không biết sao? Vì sao tới hỏi sư muội? Ta không hề gặp hắn! – Còn dám nói láo! Trường Hạo trong mắt lộ ra ý sắc lạnh, quát lớn: – Đặng Dũng sư đệ rõ ràng đã chết trên tay ngươi! Vu Oanh sợ hãi nói: – Trường Hạo sư huynh sao lại nghĩ như vậy? Ta cùng với Đặng Dũng ngày xưa không oán ngày nay không thù, cho dù thật sự gặp mặt cũng sẽ không giết! Huống chi, thực lực của Đặng Dũng còn cao hơn muội, cho dù sư muội có lòng cũng không có sức! Trường Hạo sư huynh cũng không nên vu tội cho muội! – Còn muốn cãi chày cãi cối! Trường Hạo cắn răng, ánh mắt như phun lửa nhìn Vu Oanh, hừ lạnh nói: – Nếu ngươi ngoan cố không nhận, thì cho ngươi chết là hiểu rõ! Tán Hồn Ấn của Đặng Dũng sư đệ rõ ràng đánh dấu ở trên người ngươi, chúng ta cũng vì cảm ứng Tán Hồn Ấn này mới truy lùng đến đây, giờ này ngươi còn có lời gì muốn nói! Vu Oanh sắc mặt trắng nhợt. Trường Hiền nói: – Vốn chúng ta còn đang suy nghĩ, rốt cuộc là người nào giết Đặng Dũng, thật không nghĩ tới lại là tiện tỳ ngươi. Thực lực của Đặng Dũng mạnh hơn ngươi lại chết trên tay ngươi cũng không làm người ta kỳ quái, dù sao hắn là háo sắc như mạng! Trường Hạo nói tiếp: – Tuy rằng Đặng Dũng hắn mê sắc như quỷ ám, chết chưa hết tội, nhưng dù sao cũng là đệ tử của Thánh địa! Vu Oanh, giết người thì thường mạng, ngươi tự sát đi! Hai người ngươi một lời ta một câu, tuyên án cái chết cho Vu Oanh, làm gương mặt xinh đẹp của Vu Oanh không còn chút màu máu, thân hình mềm mại run lẩy bẩy. Lúc này, Dương Khai cũng nhận ra một lạc ấn thần hồn vô cùng ẩn núp trên người nàng, nghĩ đến có lẽ là Đặng Dũng kia trước khi chết lưu lại. Buồn cười là Vu Oanh vẫn vô tình không có phát hiện, dẫn tới bị người của Phạm Thiên Thánh Địa chuẩn xác tìm tới, giờ này muốn giải thích cũng không biện giải được. Hắn vốn đang hoài nghi năm người Phạm Thiên Thánh Địa này tại sao lại thẳng tắp đến đây chận đường mình và Vu Oanh, hiện tại xem ra là do công lao của Tán Hồn Ấn kia. Cũng không biết Vu Oanh rốt cuộc là giết Đặng Dũng khi nào, nhưng tóm lại là đã làm chuyện này trong vòng một năm nay. Dương Khai thầm căm tức trong lòng, hắn đi chung với Vu Oanh, chỉ là muốn nàng dẫn mình đi tìm Doãn Nhạc Sinh, thật không nghĩ tới trên đường phát sinh chuyện như vậy. Cố tình hắn không thể bỏ mặc, nếu hắn không quản tới, Vu Oanh hẳn phải chết không thể nghi ngờ, vậy thì uổng công hắn nhẫn nhịn và nỗ lực trong khoảng thời gian qua. Cho nên không quản hắn có nguyện ý hay không, hắn cũng phải cứu Vu Oanh. – Còn chưa động thủ! Trường Hạo thấy Vu Oanh chậm chạp không tự sát, không nhịn được quát lớn: – Chính ngươi cũng rõ, nếu đợi ta ra tay, ngươi muốn chết đều không chết được! Vu Oanh sắc mặt càng trắng bệch, cắn răng một cái, lui ra sau một bước, khẽ kêu lên: – Đây là Phong Đức sư huynh của bổn tông, các vị có lời gì, nói với huynh ấy đi! Người nữ nhân này, vừa thấy tình thế không ổn, liền đẩy Dương Khai ra làm bia đỡ đạn, hơn nữa không có mảy may ý che giấu. – Phong Đức? Trường Hạo nheo mắt, lạnh nhạt nhìn Dương Khai, hờ hững nói: – Ở đâu toát ra tên rác rưởi, chưa từng nghe qua! Trong Hoàng Tuyền Tông, cường giả Đạo Nguyên Cảnh có thể sánh ngang với mấy vị Thánh tử bọn chúng đều có danh tiếng, cái tên Phong Đức này thật đúng là hắn chưa từng nghe qua. Nếu chưa từng nghe qua, thì nói rõ chỉ là đệ tử bình thường, mà đệ tử bình thường thì ở trước mặt hai Thánh tử bọn họ hoàn toàn không coi vào đâu. – Tiểu tử, ngươi muốn ra mặt thay cho tiện tỳ kia ư? Ngươi nghĩ kỹ chứ! Trường Hiền nhìn Dương Khai, cũng là cười lạnh không ngừng. Dương Khai trầm mặt xuống, một bụn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.