Dark Light

văng xuống giếng cạn. Chim nhỏ rất Leave a comment

ười, dáng vẻ nước mắt lưng 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k tròng. Nghe động tĩnh, Trương Nhược Tích ngẩng đầu nhìn lên, trong mắt đôi xinh đẹp toát ra tia sáng mừng rỡ, nàng vội vàng đứng lên, có hơi giật mình thất thố chào: – Tiên sinh… Dương Khai liếc nhìn nàng một cái, mỉm cười nói: – Thế nào? Đã cho là ta không quản tới Trương gia các ngươi một mình bỏ đi… nên ở chỗ này rơi nước mắt phải không? Trương Nhược Tích mím môi môi đỏ mọng, chậm rãi lắc đầu. – Vậy vì sao lại khóc? Dương Khai hỏi. Trương Nhược Tích nhẹ giọng nói: – Nhược Tích nếu đã đi theo tiên sinh, thì sẽ không còn lưu luyến Trương gia… Nhược Tích đây là vì… tiên sinh… không cần ta! Nói đến đây, nàng bỗng nhiên lấy can đảm, ngẩng đầu nhìn Dương Khai, trầm giọng nói: – Tiên sinh! Nhược Tích biết thực lực mình thấp kém, không giúp được ngài một tay, ngược lại tiên sinh phải luôn chiếu cố ta… Nhưng… Nhược Tích có thể bưng trà rót nước, trải giường chiếu cho ngài… làm một số chuyện vụn vặt cho ngài… có thể làm nô tỳ… Nói đến đây, dường như nàng cũng có chút khiếp sợ chính mình lại có thể nói ra như vậy… lại vội vàng cúi gập đầu, trên gương mặt xinh đẹp nổi lên đỏ ửng, chỉnh đốn trang phục thi lễ, nói thật nhanh: – Nhược Tích thất lễ, tiên sinh nghỉ ngơi đi! Dứt lời, liền xoay người muốn rời đi. – Trước không vội đi! Dương Khai bỗng nhiên gọi nàng lại. Trương Nhược Tích thân thể mềm mại chấn động, có chút thấp thỏm lo âu đứng tại chỗ, run giọng nói: – Tiên… tiên sinh có gì phân phó sao? Cũng không biết nàng nghĩ tới điều gì, gương mặt khẩn trương bất an, bộ dáng như gai đâm sau lưng, hai bàn tay nhỏ nhắn đặt ở bụng, vô ý thức xoa xoa, sắc mặt đỏ ửng giống như lửa đốt; trong lồng ngực nho nhỏ kia truyền ra tiếng tim đập như tiếng trống trận. Dương Khai nhìn nàng, nghiêm mặt nói: – Không cần coi thường chính mình! Nếu ta đã đáp ứng lão phu nhân mang theo cô nương bên người, tự nhiên là có chỗ cần cô nương hỗ trợ! – Ta có chỗ có thể giúp ngài ư? Trương Nhược Tích nghe vậy, đôi mắt đẹp sáng ngời, tha thiết nói: – Tiên sinh muốn ta làm gì? Có thể nói cho ta biết không? Dương Khai cười nói: – Vốn là định đợi thực lực của cô nương tăng lên một chút mới nói cho cô biết, nếu cô vội vã như vậy, thì… nói cho cô nương biết trước cũng không sao! Khi nói chuyện, Dương Khai từ trong nhẫn không gian lấy ra viên Không Linh Ngọc Bích lấy được từ Lục gia Lục Bách Xuyên kia. Ngay khi viên Không Linh Ngọc Bích này vừa xuất hiện, Trương Nhược Tích liền chấn động thân thể mềm mại, chăm chú nhìn phía trước, lẩm bẩm nói: – Loại cảm giác này… Giờ này khắc này, Không Linh Ngọc Bích dường như cũng bị tồn tại nào đó kích phát lực lượng, không ngừng tản ra dao động của lực lượng không gian, làm cho không gian trong phòng đều hỗn loạn một trận, phảng phất như sắp chìm vào hư không. Lục Bách Xuyên nói không sai: Trương Nhược Tích quả thật chính là mấu chốt dẫn phát Không Linh Ngọc Bích này có phản ứng. Chỉ cần Trương Nhược Tích ở gần Không Linh Ngọc Bích trong phạm vi nhất định nào đó, viên ngọc bích này liền tản ra lực lượng thần bí. Lục Bách Xuyên cũng chính vì nguyên nhân này, mới sờ soạng được nhập môn về lực lượng không gian. Hắn lại nghĩ mọi cách trừ bỏ người có sinh lực của Trương gia; lại làm cho Trương Nhược Tích gả đến Lục gia… Kể từ đó, sau này hắn thì có nhiều cơ hội nghiên cứu Không Linh Ngọc Bích, thậm chí có thể mượn lực lượng không gian kia, giúp thực lực bản thân tăng lên một bậc. Dương Khai vung tay lên một cái, pháp tắc không gian bắt đầu khởi động, hoàn toàn phong tỏa cả gian phòng, ngăn cách dao động lực lượng truyền ra ngoài. – Cô nương có thể cảm giác được cái gì? Dương Khai nhìn Trương Nhược Tích hỏi. – Nhược Tích cũng nói không rõ! Trương Nhược Tích chậm rãi lắc đầu: – Nhưng… loại cảm giác này rất quen thuộc. Trước kia lúc ta tới Lục gia làm khách, thường có cảm giác như vậy, dường như ở chỗ nào đó trong Lục gia, có thứ gì đang gọi ta, hiện tại chính là có cảm giác như thế, chỉ là trước kia… không có mãnh liệt như hiện giờ! Dương Khai gật gật đầu, thầm nghĩ liên lạc giữa Trương Nhược Tích và Không Linh Ngọc Bích, hẳn là quan hệ hai chiều. – Vậy cô nương có nhận ra vật

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.