Dark Light

trong là bài vở tiên sinh bố trí, sách học, Leave a comment

y giờ thôi…tội chết có thể 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k miễn, tội sống khó chạy thoát, tố chất thân thể ngươi dường như không cùng một giuộc, hy vọng ngươi có thể tiếp nhận một chiêu này! Dứt lời, Diêm Hưu Nhiên đã vọt tới trước mặt Dương Khai, nắm tay ngưng tụ phẫn nộ thiêu đốt và nguyên lực cuồng bạo. Hung hăng hướng bụng Dương Khai nện xuống. Oanh… Dương Khai lập tức như bị sét đánh, cả thân thể đều cong như con tôm, đau rút co quắp. Nhưng trước đó, hắn đã phun ra một ngụm máu tươi. Như cuồng phong mưa rào văng về phía Diêm Hưu Nhiên. Người đó nhất thời không quan sát, liền bị phun dơ bẩn đầy mặt. Khiêu khích lặp đi lặp lại nhiều lần như thế, hắn nào có thể nhịn được nữa, cơ hồ là bản năng vừa nhấc chân, liền điên cuồng kẹp lấy cần cổ Dương Khai. Ngay sau đó, Dương Khai bay ra ngoài, ngã trên mặt đất, không nhúc nhích. Nhìn bộ dáng kia. Dường như là ngất đi. – Quá dễ dàng cho ngươi! Diêm Hưu Nhiên hừ lạnh một tiếng, quay đầu hung tợn chăm chú liếc Lưu Tiêm Vân một cái, nạt nhỏ: – Đem hắn kéo đến đây, đi theo ta! Giờ này Lược Bảo Xà đã chết, Diêm Hưu Nhiên mặc dù muốn cướp đoạt bí bảo của Lưu Tiêm Vân cũng không có khả năng, chỉ có thể trước tiên đem hai người nhốt vào Cốt Lao, lại nghĩ biện pháp mà hành họ bọn họ. Lưu Tiêm Vân nghe vậy, vội vàng chạy đến bên cạnh Dương Khai, đưa ngón tay ra thử dò xét mạch đập của hắn, đợi sau khi xác định hắn còn sống, nàng không khỏi nhẹ thở ra một hơi. Nghĩ một lúc, Lưu Tiêm Vân đưa tay đỡ Dương Khai lên, sau đó cõng trên lưng. Theo sát sau lưng Diêm Hưu Nhiên. Đi vào trong động ở ngọn núi trước mặt, lập tức, một cỗ cảm giác âm trắc trắc quanh quẩn toàn thân, khiến Lưu Tiêm Vân theo bản năng rụt cổ lại. Trong lòng núi, mơ hồ quanh quẩn hàng loạt tiếng gào thảm tuyệt nhân hoàn, nghe vào trong tai khiến người khác rợn cả tóc gáy. Diêm Hưu Nhiên dẫn đường phía trước, vừa đi vừa cười lạnh nói: -Vào Cốt Lao, người có thể sống đi ra ngoài không có mấy, nếu ngươi không thừa nhận cái gì không thuộc đãi ngộ của mình liền sớm đem bí bảo giao ra cho ta, ta có thể bảo bọn họ cho các ngươi thoải mái. Nếu không…ngươi sẽ biết cái gì gọi là sống không bằng chết! Gương mặt xinh đẹp của Lưu Tiêm Vân trắng bệch, thân thể mềm mại run nhẹ. Đôi môi mỏng khẽ cắn không còn chút huyết sắc nào, không nói tiếng nào. Càng đi sâu vào trong, môi trường càng âm u ẩm ướt, từng luồng mùi thối khó ngửi lan tràn trong khắp khí, khiến Lưu Tiêm Vân không khỏi nhíu mày một cái. Một đường tiếp tục, như là xâm nhập vào khoảng cách chừng nghìn trượng, mới tới một nơi địa lao. Phòng giam kia từng phiến tách rời, giống như là dùng hài cốt yêu thú gì đó mà tạo thành hàng rào phòng giam, có vẻ vô cùng chắc chắn. Trong phòng giam mờ tối, có từng đạo ánh mắt đỏ thẫm, giống như dã thú, nhìn chằm chằm vào đám người Diêm Hưu Nhiên, khiến Lưu Vân Tiêm kìm lòng không đặng sợ hãi trong lòng. – Giết ta, giết ta, van cầu ngươi giết ta! Tiếng hét thảm từ nơi nào đó truyền đến, đó là mong cầu được chết cực độ, Lưu Tiêm Vân quả thực không tưởng tượng nổi, rốt cuộc người kia bị hành hạ kiểu gì, mới khiến hắn chỉ muốn chết. Nhưng là ở đây, muốn chết hiển nhiên cũng là một loại hy vọng xa vời, thanh âm bên kia rất nhanh biến thành tiếng hét thảm vô cùng thê lương. Gò má của Lưu Tiêm Vân đã trắng bệch không còn chút máu, chỉ cảm đây có thể là tương lai của chính mình, lập tức buồn từ tâm can. – Cút vào đi! Diêm Hưu Nhiên bỗng nhiên dừng trước một phòng giam, mở cửa phòng, hướng về phía Lưu Tiêm Vân ra hiệu nói. Lưu Tiêm Vân không dám chống lại, chỉ có thể cõng Dương Khai trên lưng đi vào trong phòng giam. Diêm Hưu Nhiên đem phòng giam khóa chặt lại, lúc này mới cười lạnh một tiếng, đưa tay vỗ vỗ vào hàng rào xương kia, âm trắc trắc nói: -Có hai người mới, cứ từ từ tiếp đãi. Dứt lời, hắn xoay người rời đi. Mà cùng lúc đó, trong phòng giam vốn là một không gian yên tĩnh không tiếng động kia, bỗng nhiên có mấy đạo ánh mắt đỏ thẫm sáng lên. Lưu Tiêm Vân bị hoảng sợ, cho đến lúc này, nàng mới phát hiện trong phòng giam này vốn có bốn người bị nhốt, lúc mới tiến vào nhất thời không kịp phát hiện. – Di? Nữ nhân? Bỗng nhiên, một tiếng vui mừng la lên truyền đến, vốn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.