Dark Light

Trẫm nếu cảm thấy có ý tứ, liền đồng ý Leave a comment

ười chuẩn bị ra khỏi thành 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k kia. Từng người một sau khi được võ giả kiểm tra không có vấn đề gì liền cho qua, đội ngũ cũng từ từ đẩy tới. – Đổng gia chủ! Bỗng nhiên, từ bên trong một căn nhà gần cửa thành truyền ra thanh âm của một người. – Vẫn chưa tìm được sao? Người còn lại lên tiếng hỏi thăm, dường như chính là Đổng gia chủ gì đó. – Tạm thời vẫn chưa phát hiện. Người lên tiếng lúc đầu trả lời: – Nhưng xin Đổng gia chủ yên tâm, ba cửa thành khác đều đã đóng cửa khẩn cấp, nếu tôn phu nhân muốn ra khỏi thành, nhất định sẽ đi qua cửa này. Chỉ cần nàng xuất hiện, chắc chắn chúng ta sẽ phát hiện ra. – Làm phiền Ô thống lĩnh, ai, thật là gia môn bất hạnh a. Đổng gia chủ kia than thở. Tên Ô thống lĩnh chợt khẽ cười nói: – Đổng gia chủ, theo Ô mỗ biết, phu nhân một mực hiền thục, thường cùng ngài sánh đôi ra vào Thái Bình Thành, khiến người khác ao ước, sao chỉ trong một đêm lại náo loạn đến mức này? Thậm chí Đổng gia chủ còn không tiếc mượn lực lượng phủ thành chủ chúng ta tìm nàng? Nghe Ô thống lĩnh hỏi vậy, người bên trong nhà lập tức trở nên trầm mặc, dường như có chút khó nói. Ô thống lĩnh lại nói: – Nếu Đổng gia chủ không tiện nói, coi như Ô mỗ chưa hỏi. – Aiii! Đổng gia chủ nặng nề thở dài một tiếng, mở miệng nói: – Tục ngữ có câu “việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài”, vốn Đổng mỗ muốn dàn xếp ổn thỏa, không làm lớn chuyện, nhưng ngu phụ lại cứ ép ta a! Thật ra cũng không có gì không tiện nói, chỉ vì ngu phụ kia nhất thời nổi lòng tham, đánh cắp trấn tộc chi bảo của Đổng gia ta mà thôi. – Đánh cắp! Ô thống lĩnh thất kinh: – Không phải chứ? Tôn phu nhân ở Đổng gia dưới một người trên vạn người, hơn nữa vu mỗ còn nghe nói, dường như tôn phu nhân xuất thân là người của đại tông môn, Đổng gia có vật gì đáng giá mà lại có thể khiến cho nàng không nói mà lấy nhu vậy? – Đổng mỗ cũng không biết có phải là nàng ăn nhiều mỡ heo bị lú lẫn hay không, không ngờ lại làm ra loại chuyện xấu hổ này. Đổng gia chủ vô cùng đau đớn nói, sau đó lại nghiêm nghị nói: – Ô thống lĩnh, mong ngài hãy nể tình ngày xưa Đổng gia đối đãi với ngươi không tệ, sau khi tìm được ngu phụ kia thì lặng lẽ bắt nàng lại, chớ để kinh động đến người khác, nhất là không thể kinh động đến Nghiêm thành chủ! Ô thống lĩnh trả lời: – Ta hiểu rồi, xin Đổng gia chủ yên tâm. … Hai người này ở bên trong phòng thấp giọng trò chuyện với nhau, thanh âm tuy nhỏ, nhưng Dương Khai lại nghe được rõ ràng. Ngược lại hắn cũng không có ý định nghe lén, chỉ là vô ý nghe được mà thôi. Tuy nhiên nhờ vậy mà hắn đã hiểu được, vì sao Thái Bình Thành này lại phải giới nghiêm. Thì ra là có chủ mẫu của một gia tộc ăn trộm một món bảo vật trấn tộc, khiến gia chủ gia tộc kia đuổi bắt, còn mượn đến lực lượng của phủ thành chủ. Đây chính là việc xấu trong nhà, qua ngữ điệu bất đắc dĩ và đau lòng của Đổng gia chủ kia, Dương Khai cũng thầm buồn cười, đoán rằng lúc này có lẽ hắn cũng đang sứt đầu sứt trán một phen, vừa muốn đoạt lại đồ vật mất trộm, lại vừa muốn giấu chuyện gièm pha này xuống. Cũng không biết vật bị mất cắp kia là gì, không ngờ lại khiến cho chủ mẫu của gia tộc nổi lên lòng tham. Đội ngũ tiếp tục đi đẩy dần tới phía trước, không lâu sau, Dương Khai và Cơ Dao đã đến trước cửa thành. Đúng lúc này, bỗng nhiên ngoài thành bay tới một luồng sáng, nhắm thẳng hướng cửa thành bắn tới. – Kẻ nào, trước cửa thành Thái Bình Thành, không được càn rỡ! Một tên võ giả bảo vệ cửa thành hét lớn một tiếng, đồng thời phi thân ra chặn đường. Luồng sáng kia chợt ngừng lại, lộ ra hai bóng người một nam một nữ. – Mắt chó của ngươi bị mù rồi hay sao, không nhìn cho rõ một chút xem bổn thiếu là ai, đã dám hô to gọi nhỏ! Nam tử kia hừ lạnh một tiếng. Tên võ giả bảo vệ cửa thành chăm chú nhìn lại, lập tức run lên, vội vàng nói: – Thì ra là Bạch thiếu gia cùng Nghiêm tiểu thư. Một nam một nữ này, không ngờ chính là hai kẻ đã chạm trán với Dương Khai hôm qua, Bạch Lộ và Nghiêm Tuyết Mạn. Không biết hai người bọn họ vừa từ đâu về, có điều Án lão ở bên cạnh họ hôm qua lại không thấy bóng dáng đâu. – Cút ngay! Dường như tâm trạng Bạch Lộ đang rất kém, vừa dứt lời liền phát ra một chưởng đánh tới tên võ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.