Dark Light

Tống Dung Hoa thấy hoàng đế không hỏi Leave a comment

ương Khai, lại rối rít vây 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k quanh, tò mò chỉ trõ quan sát. “Grào…” Bỗng nhiên Khương Sở Hà gào thét, há lớn cái miệng rộng giống như điên cuồng… Các con cháu Tần gia kia sợ tới mức hét lên liên tục, rối rít chạy tứ tán. Cũng có đứa nhát gan, nước mắt chảy ròng… vừa la vừa chạy trốn vào trong phòng. – Để Dương đại nhân chê cười rồi! Tần Ngọc đi phía trước dẫn đầu, cũng không quay đầu lại nói. Dương Khai không tỏ rõ ý kiến, theo sát ở sau lưng nàng. Một lát sau, hai người đi tới một gian mật thất, bên ngoài mật thất, cấm chế tầng tầng lớp lớp, linh khí thiên địa nồng đậm hơn nhiều so với chỗ khác… hiển nhiên là nơi thành viên trọng yếu của Tần gia bế quan sử dụng. Đi tới nơi này, Tần Ngọc tay bấm linh quyết, mở ra cấm chế của mật thất, ngay sau đó quay đầu lại dặn dò mấy Hư Vương Cảnh hộ vệ kia: – Các vị giữ ở bên ngoài, trước khi ta chưa đi ra, không được cho bất kỳ kẻ nào đi vào! – Rõ! Mấy hộ vệ đồng thanh đáp, ngay sau đó phân tán ra, canh phòng bốn phía. Trong mật thất, Tần Ngọc lần nữa mở ra tất cả cấm chế, rồi mới từ trong nhẫn không gian của mình lấy ra một vài thứ, bố trí trong mật thất. Dương Khai tay xách Khương Sở Hà đứng ở một bên, nhìn một hồi, ngạc nhiên nói: – Hóa ra Tần cô nương còn tinh thông đạo trận pháp? Hắn phát hiện thời khắc này Tần Ngọc đang bố trí, lại là một cái pháp trận vô cùng huyền diệu, tuy rằng không biết pháp trận này rốt cuộc có tác dụng gì, nhưng nghĩ đến hẳn có quan hệ với bí thuật nàng sắp thi triển kế tiếp. Mà xem theo thủ pháp bày trận thành thạo của Tần Ngọc, hiển nhiên nàng rất tinh thông về trận pháp. Tần Ngọc vừa không ngừng tay, vừa mỉm cười nói: – Tiểu nữ bởi vì thân mắc bệnh dữ, cho nên không thể đi ra ngoài thường xuyên như người khác, chỉ có thể ở trong nhà nghiên cứu một chút các thứ không ra làm sao, đừng nói tới tinh thông trận pháp, chỉ là có nghiên cứu một chút mà thôi! – Tần cô nương quá khiêm nhường rồi! Dương Khai hơi híp mắt, nói: – Ta thấy đạo trận pháp của cô nương chỉ sợ đã có hỏa hầu rất cao! Tần Ngọc cười, nói: – Trận pháp này chẳng những sẽ tăng cường uy năng bí thuật lát nữa ta thi triển, cũng có thể chiết ra ngắn ngủi lực lượng thần thức của Dương đại nhân đến trên người ta… Từ đó ta có thể tùy tâm tùy ý dùng để thi triển sưu hồn thuật! – Chiết ra thần niệm ư? Dương Khai hơi đổi sắc: – Trên đời còn có trận pháp thần kỳ như thế? Nên biết rằng, thần niệm của võ giả cực kỳ khó tu luyện, cảnh giới còn khó khăn hơn rất nhiều so với cảnh giới tu vi của bản thân. Dương Khai nếu không nhờ trước kia chiếm được chí bảo Ôn Thần Liên, không cần quan tâm tới thần thức, hắn cũng không thể trong mấy chục năm ngắn ngủi tu luyện đến cảnh giới bực này. Hắn tất nhiên phải tiêu tốn một thời gian dài để rèn luyện thần niệm tự thân. Nhưng nhờ công hiệu của Ôn Thần Liên đã giúp hắn tiết kiệm rất nhiều thời gian. Tần Ngọc bố trí ra pháp trận này, có thể chiết ra thần niệm giữa các võ giả bất đồng… điều này cũng có chút không thể tưởng tượng nổi. “Nếu ở lúc đối địch dùng loại trận pháp này, thì hoàn toàn có thể vượt cấp tác chiến a! Một đạo thần niệm áp chế qua, cho dù tu vi không bằng đối phương, cũng có thể thoải mái đánh bại đối thủ.” – Trận pháp này tuy rằng huyền diệu, nhưng cũng không có thần kỳ như trong tưởng tượng của Dương đại nhân. Tàn trận này ta cũng là học được từ trong một bản cổ thư, tự mình chữa trị mà thành. Một khi trận pháp vận chuyển còn không thể bị thần niệm quá cường đại quấy nhiễu, nếu không nhất định sẽ thất bại. Cho nên cũng chỉ thích hợp dùng cho một vài tình huống đặc thù, tỷ như trước mắt này… Ngoài ra hoàn toàn không thể dùng để chiến đấu! Tần Ngọc dường như biết trong lòng Dương Khai đang suy nghĩ gì, bình thản giải thích. – Tự mình chữa trị… Lúc này Dương Khai đã xem Tần Ngọc là người trời, sâu trong nội tâm lại đánh giá nữ nhân này cao thêm một phần! Trên đạo trận pháp, chỉ sợ nàng đều không phải là có hỏa hầu cao, mà đã trở thành đại gia! – Đúng rồi, cái… chiết ra thần niệm này, có thể để lộ ra bí mật của mình hay không? Dương Khai lại có chút ít lo âu hỏi. Trên người hắn có không ít bí mật, tuy rằng về cảm giác trực quan Tần Ngọc n

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.