Dark Light

tội đáng bị thả lồng heo trôi sông.Con Leave a comment

và nhìn qua năm nữ nhân số 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k ng sót thản nhiên nói:- Nếu điều kiện các người tốt hơn Cố Mạn Tư thì tôi sẽ lưu các cô lại, không được thì nên tự động rời đi, đừng để tôi đuổi người!Nhạc Trọng vừa dứt lời thì bạch cốt thân cao hai mét thân thể khí thế bức người cầm búa lớn giống như kim loại đứng lên, linh hồn ma hỏa nhìn chằm chằm vào năm nữ nhân sống sót này.Dưới tác dụng của kỹ năng ngụy trang, những người còn lại chỉ nhìn thấy bạch cốt là đại hán cao hai mét, nhưng mà đại hán cao hai mét lại cầm theo búa lớn bằng kim loại đứng lên thì làm cho người ta có cảm giác áp bách cường đại, lại cảm thấy sợ run lên.Năm người sống sót lúc này thở dài, trong mắt Cố Mạn Tư hiện ra thần sắc ảm đạm, tuy các nàng cũng có tư sắc đấy, nhưng mà so với Cố Mạn Tư thì không cách nào sánh bằng được.Bốn nữ nhân này vô cùng sợ hãi nhìn thấy đại hán cao hai mét cầm búa lớn, quay người chạy thẳng vào doanh địa của mình. Sau tận thế thì trật tự sụp đổ, nhân tính tan vỡ, các nàng không biết nếu ở lại thì Nhạc Trọng sẽ làm gì các nàng, các nàng không dám đắc tội một gã cường giả.Trong năm người sống sót có một nữ nhân dáng người cao gầy da trắng nõn, lớn lên cũng có chút xinh đẹp và mặt tròn nhìn qua Nhạc Trọng.- Tôi là đồng học của Cố Mạn Tư, Vương Ny, tốt nghiệp ở đại học nghệ thuật xxx, năm nay hai mươi bốn tuổi. Tôi biết khiêu vũ, biết ca hát, biết làm cơm, cũng biết giặt quần áo. Vị tiên sinh này, xin ngài lưu tôi lại đi a! Tôi không kém hơn Cố Mạn Tư, chỉ cần ngài cho tôi ăn no thì cái gì tôi cũng làm. Đột nhiên Cố Mạn Tư ngẩng đầu trừng mắt nhìn qua Vương Ny và lạnh như băng nói ra.- Vương Ny. Thời điểm cô học đại học cũng không phải học đại học nghệ thuật. Sau đại học thì cô đổi bốn bạn trai, cô lấy cái gì so được với tôi.Sau khi trải qua tận thế tàn khốc, Cố Mạn Tư cũng biến đổi rất nhiều. Nàng chỉ nhìn thấy Nhạc Trọng mang theo vật tư cũng không nhiều. Càng ít người lưu lại thì đội ngũ nhỏ này càng chèo chống được lâu, mang theo người càng nhiều thì phân phối vật tư càng nhiều. Hơn nữa có người tới thì có ý nghĩa Cố Mạn Tư cũng phải chia xẻ Nhạc Trọng với nữ nhân khác, đây là chuyện nàng không muốn nhìn thấy.——oOo——Chương 225: Hoàng Duy An bức vua thoái vị! (2)Nguồn: EbookTruyen.Me- Cố Mạn Tư, cô…Vương Ny bị bóc trần, gương mặt của nàng đại biến, chợt nhìn qua Nhạc Trọng vô cùng lo lắng giải thích.- Những chuyện này đều là quá khứ. Tôi đã hơn một năm qua không có bạn trai. Tôi biết nấu cơm, biết giặt quần áo, các chuyện nội trợ tôi đều biết làm.Nhạc Trọng nhìn Vương Ny và lãnh đạm nói:- Cô đi đi!Sắc mặt của Vương Ny xám như tro, nàng tràn ngập oán độc nhìn qua Cố Mạn Tư, nghiến răng nghiến lợi chửi ầm lên.- Cố Mạn Tư cô là tiện nhân. Từ hôm nay trở đi cô không phải là bạn tôi. Cô sẽ gặp báo ứng!! Tôi nguyền rủa cô chết không yên lành!Nhạc Trọng nhướng mày, phất tay một cái, bạch cốt chợt tiến lên một bước, hung hăng bạt tai Vương Ny, làm mặt của Vương Ny sưng lên.Nhạc Trọng nhìn qua Vương Ny sưng mặt lên, lạnh lùng nói:- Cố Mạn Tư bây giờ là người của tôi, có thể mắng nàng đánh nàng cũng chỉ có tôi!Vương Ny bụm mặt, từng giọt nước mắt rơi xuống, nàng lập tức quay người khóc lóc rời đi. Sau tận thế thì bạn trai của nàng ôm vật tư một mình trốn đi. Hiện tại bạn thân khuê mật của mình cho một đao, làm cho nàng tiếp tục sụp đổ.Cố Mạn Tư nhìn qua Vương Ny, chợt cúi đầu cẩn thận ăn thịt nướng. Từ giờ khắc này nàng và khuê mật của mình trở mặt. Chỉ có thể sống sót tốt hơn mà thôi.Hoàng Duy An ở xa xa nhìn qua màn này, cúi đầu suy nghĩ một hồi, hắn đi tới bên người Vương Kiến nói vài lời, sau đó dẫn đầu đi vào trong đám người sống sót và cổ động nhân tâm.Không lâu sau dưới cổ động của Hoàng Duy An thì đại bộ phận người sống sót đứng lên, chậm rãi đi về hướng của Nhạc Trọng bên này.Một đoàn người đi tới cực kỳ có lực áp bách, giống như một ngọn núi nghiền áp đi tới chỗ Nhạc Trọng.Nhìn qua hơn hai trăm người sống sót đi tới gần, Lưu Nhị Hắc có chút ngồi không yên, hắn lập tức đứng ra, lấy khẩu súng K54 mà Nhạc Trọng đưa cho bắn một phát lên trời, lạnh giọng nói:- Các người muốn gì?Súng nổ vang lên, hơn hai trăm người này dừng bước, sợ hãi không tiến. Nhìn qua súng ng

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.