Dark Light

toét, cảm thấy chính mình bỗng dưng Leave a comment

với một người nữ nhân, bộ 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k dáng thân mật vô gian khiến toàn bộ đều choáng váng mắt. Sau khi bọn họ nghe được đối thoại của hai người, một đám Băng Tâm Cốc nữ đệ tử rối rít bừng tỉnh đại ngộ. – Đây là vị Tam sư thúc kia hả? – Cái gì? Nàng chính là vị Cơ Dao sư thúc mất tích bao năm đó sao? – Đúng, chính là nàng! Ta đã từng thấy qua bức họa của nàng trong cấm địa, sẽ không nhận sai. – Cơ Dao sư thúc đã trở lại… – Tông môn nguy nan, sư thúc trở về, sư môn may mắn a. Tổ sư khẳng định sẽ rất cao hứng. – Cái cốc này cuối cùng cũng có một chuyện vui. Một đám người nữ ríu ra ríu rít, tựa như một đám chim sơn ca vậy, tranh cãi ầm ĩ không nghỉ, lại đều đang truyền đưa khí tức vui sướng. – Sư muội? Lại có một tiếng duyên dáng gọi to truyền ra. Trong đám người, một cô gái vóc dáng cao gầy, mặt mũi thanh tú kinh ngạc nhìn nhìn Thạch Thiên Hà đứng phía sau Dương Khai, giật mình hô: – Thiên Hà sư muội? Thạch Thiên Hà nghe tiếng hướng bên kia nhìn lại, thân thể mềm mại khẽ run lên, cố nén kích động trong lòng, run giọng nói: – Ngu sư tỷ! Thần thái của nàng có chút câu nệ cùng khiếp đảm, dường như có chút không dám đi đối mặt vị Ngu sư tỷ kia vậy, như là đứa bé đã làm sai chuyện gì. Dương Khai nghe vậy quay đầu hướng bên kia nhìn xem, nhớ lại lời của Nghiêm Đông trước đây, lập tức sáng tỏ người con gái cao gầy đó chính là Ngu Đan mà hắn đề cập tới. Ngu Đan cất bước ra, đi tới trước mặt Thạch Thiên Hà, trên dưới quan sát nàng một cái, mỉm cười nói: – Nhiều năm không, sư muội gầy đi rồi. Những năm này ở bên ngoài, có phải bị ủy khuất hay không? Khóe mắt của Thạch Thiên Hà đỏ lên, mím môi lắc đầu, nước mắt nước lập tức chảy ra. – Được rồi đừng khóc, sư tôn những năm này cũng một mực nhớ đến ngươi, ngươi trở về là tốt rồi. Ngu Đan nói chuyện, nhẹ nhàng lau lau nước mắt của Thạch Thiên Hà chảy xuống. Nhưng nước mắt kia lại giống như đoạn tuyến trân châu vậy, lau xong một chuỗi lại một một đợt khác, lau làm sao cũng lau không hết. ——oOo—— Chương 2630: Hoàn toàn thanh tỉnh Nguồn: EbookTruyen.Net Hai sư tỷ muội bối phận bất đồng xa cách gặp lại, tràng diện đó quả thực xúc động lòng người. Một đám nữ đệ tử của Băng Tâm Cốc lại là người có tính đa cảm lớn, nhìn một chút bên này, nhìn một chút bên kia, rất nhanh từng người một ánh mắt đều ướt át, làm như bị lây. Thanh kiếm sắc bén cầm trên tay đều thu về toàn bộ, lẳng lặng đứng ở nơi đó. – Khụ… Dương Khai co bàn tay đặt ở bên miệng ho nhẹ một tiếng, trong khoảnh khắc hấp dẫn sự chú ý của mọi người. – Đúng rồi Thất sư muội, ta cùng với sư tôn trở về. Cơ Dao bị kinh động, gương mặt mang vẻ vui mừng theo sát thân ảnh kiều tiểu nói. – Sư tôn? Thân ảnh kiều tiểu gương mặt vẻ mờ mịt, hồ nghi nói: – Sư tôn không phải ở… – Trưởng Tôn cô nương, lại gặp mặt. Dương Khai khẽ mỉm cười, cắt ngang lời của nàng. Người con gái nhỏ nhắn xinh xắn này chính là Băng Vân thất đệ tử Trưởng Tôn Oánh mà Dương Khai đã gặp vào mấy năm trước! Trưởng Tôn Oánh quay đầu nhìn lại Dương Khai, kinh ngạc nói: – Dương sư huynh, sao lại là ngươi?! Nàng quả thật rất kinh ngạc, trước đó cùng Cơ Dao xa cách gặp lại, đắm chìm trong không khí vui sướng vẫn chưa chú ý chuyện gì, thời khắc này mới phát hiện, Tam sư tỷ của mình lại cùng đi với Dương Khai. Nàng xưng hô Dương Khai là sư huynh, trái lại không phải là bởi vì tu vi của Dương Khai cao hơn so với nàng. Nàng có Đế Tôn nhất tầng cảnh tu vi, hơn nữa mấy năm trước lúc gặp được Dương Khai, hắn mới chỉ có Đạo Nguyên tam tầng cảnh mà thôi. Nàng xưng hô như vậy chỉ là xuất phát từ tôn trọng. Dù sao Băng Vân sở dĩ có thể thoát khỏi Tịch Hư Bí Cảnh, trở về Băng Tâm Cốc, từ đầu tới cuối là công lao của Dương Khai. Mấy đệ tử dưới trướng của Băng Vân sau khi biết được chuyện này, đều đối với hắn cảm động đến rơi nước mắt, xưng hô một tiếng sư huynh là lễ phép. – Trưởng Tôn cô nương không chào đón ta sao? Dương Khai khẽ cười hỏi. Sắc mặt của Trưởng Tôn Oánh đỏ lên, đáp: – Nói chi lời đó. Dương sư huynh có đại ân đối với Băng Tâm Cốc ta, làm sao có thể không chào đón? Sư tôn đã sớm phân phó, Dương sư huynh đối với Băng Tâm Cốc, tựa như người trong nhà. – Băng Vân tiền bối có lò

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.