Dark Light

tiếng nói thanh thúy vang lên, một loạt Leave a comment

yêu thú dẫn Di Thiên vào 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k thành siết một cái, dưới thân tọa kỵ liền nhào tới trước mặt Dương Khai, một cái trường tiên vung lên, khiển trách: – Còn không quỳ xuống! Người này nói như thế, lập tức muốn rút roi ra về phía Dương Khai, dường như là muốn cho hắn một bài học. Dương Khai thần tình lãnh đạm nhìn hắn. Võ giả Yêu tộc ngẩn ra, bỗng nhiên nhận ra bộ mặt của Dương Khai. Người này không phải là Nhân tộc võ giả mấy ngày hôm trước hỏi đường mình đó sao? Mình lúc đó cảm thấy hắn có chút sâu không lường được… ——oOo—— Chương 1568: Dám quỳ xuống không? Nguồn: EbookTruyen.Net Trong lòng nghĩ như vậy, cổ tay của võ giả Yêu tộc đó hơi run lên, vốn dĩ trường tiên quăng về phía Dương Khai cũng đã lệch phương hướng, đánh vào chỗ hư không, truyền đến một tiếng vang giòn lên đất. Hắn tính không được sự sâu cạn của Dương Khai, không dám lỗ mãng, nhưng bên kia, mặt của Di Thiên công tử lại muốn hắn tới duy trì. Dù sao nhiều cường giả Yêu tộc đều hành lễ với Di Thiên như vậy, chỉ một tên loài người này lại đứng ở đây, đích thực có chút không thể tưởng tượng nổi. Đây là sự miệt thị đối với Di Thiên, là sự vũ nhục của toàn thể Yêu tộc. Cho nên trong lúc nhất thời, võ giả Yêu tộc kia trái lại có chút tay chân luống cuống, không biết phải làm gì cho đúng. Hắn nhìn về phía Di Thiên với ánh mắt nhờ giúp đỡ. – Loài người nhà ngươi thật là to gan, gặp được bổn công tử không ngờ cũng dám không quỳ xuống? Di Thiên cười một cái nhẹ nhàng, dường như cả người lẫn vật vô hại, nhưng mặc cho ai cũng có thể nghe ra vẻ khinh miệt trong giọng nói của y. Thân phận tôn quý cùng thực lực siêu tuyệt của Di Thiên khiến y có tư cách nói lời như vậy. Tên nhân loại này thảm rồi! Không ít võ giả trong lòng sinh ra ý niệm này, biểu lộ nhìn về Dương Khai tràn đầy ý đồng tình. Bất quá lại là nhìn có chút hả hê, có Dương Khai hấp dẫn lực chú ý của Di Thiên, như vậy tên Tà Nhãn Cuồng Thiếu phong cách cực kém đó chỉ sợ cũng không còn nhiều tinh lực dư thừa chú ý các cô gái đẹp của Huy Nguyệt Thành. Nghĩ như vậy, không ít người lại sinh ra lòng cảm kích với Dương Khai, lén lút ấn đầu của cô gái có sắc đẹp bên cạnh mình, không cho nàng ấy lộ ra diện mạo hoàn toàn. – Quỳ xuống? Dương Khai cười ha hả, không sợ hãi chút nào va chạm cùng tầm mắt của Di Thiên: – Dựa vào cái gì? Một tên Yêu tộc, không ngờ khoác lác muốn mình quỳ xuống ư? Dương Khai bị lời nói ngông cuồng của y làm cho tức giận đến buồn cười rồi. Nói thực ra, hắn không muốn gây chuyện thị phi trên Đế Thần Tinh này. Nếu là Di Thiên làm như không thấy mình, thế thì chuyện này cũng cho qua, người nào cũng sẽ không nói gì. Nhưng giờ đây, xung đột dường như có chút không thể tránh khỏi, Dương Khai đương nhiên phải lấy người đón đỡ. – Chỉ dựa vào ngươi là loài người! Di Thiên cười lạnh một tiếng, khí thế vẫn mười phần như cũ: – Loài người gặp được bổn công tử, nhất thiết phải quỳ xuống! Dường như là cảm nhận được sự phẫn nộ của y, hai con Lôi Viêm Phi Tích kéo xe cũng cuồng bạo lên, xoay đầu qua, đưa ánh mắt về phía vị trí chỗ Dương Khai, trong lỗ mũi phun khí nóng, tròng mắt thú tản ra hào quang khát máu tàn nhẫn. Người bên cạnh Dương Khai sắc mặt đại biến, không chần chờ, rối rít tản ra, cũng không dám cùng hắn đợi chung một chỗ nữa. Bọn họ sợ cửa thành cháy, họa lây cá trong chậu. Trong khoảnh khắc, lấy Dương Khai làm trung tâm, trong phạm vi phương viên mười mấy trượng, chỉ còn lại có mình hắn. Dương Khai trở nên càng thêm chói mắt. – Loài người kia, trên Đế Thần Tinh ngươi tốt nhất chớ làm càn như vậy, bằng không, sẽ bỏ ra giá cao rất thảm trọng! Thần sắc của Di Thiên nhìn Dương Khai một cách lạnh lùng, liên đới hai cô gái tuyệt sắc bên cạnh y cũng mắt hạnh trừng trừng về phía Dương Khai, dường như hắn là một người cực kỳ vô lễ. – Đế Thần Tinh là địa bàn của Yêu tộc ta, ngươi một con người… ừ, nên ngoan ngoãn cụp đuôi làm người cho tốt, bổn công tử cũng không phải người nhỏ mọn. Niệm tình ngươi vi phạm lần đầu, có thể làm như không thấy, ngươi quỳ xuống, bổn công tử tha ngươi không chết! Di Thiên đưa ra một ngón tay, tiếp tục gật đầu, một bộ khí phái vênh mặt hất hàm sai khiến. – Nếu ta không làm. Trong mắt của D

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.