Dark Light

tiến lên nói:“Chủ tử, hết thảy an Leave a comment

yện, hắn quay đầu nhìn lại 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k hướng cô dâu, trầm giọng nói: – Ngũ muội, vừa rồi thành chủ đại nhân nói muội cũng nghe đấy, nói cho ta biết, rốt cuộc có phải là muội tự nguyện gả cho lão hay không? Hay là… bị lão uy hiếp? Muội yên tâm, nếu thật sự bị lão uy hiếp cưỡng bách, tứ ca cho dù liều mất tánh mạng cũng sẽ cứu muội ra ngoài! – Nỗi khổ tâm của các hạ, bổn tọa vô cùng cảm kích thay cho chuyết kinh! Lạc Tân mỉm cười, thần sắc bình thản. – Lão ngậm miệng! Sài Hổ quát khẽ. Lạc Tân cười mà im lặng. Cô dâu kia một mực đứng ở bên cạnh lão không nhúc nhích tí nào, thậm chí lúc Sài Hổ náo động cũng không nói bất kỳ lời gì, thời khắc này lập tức trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người, mọi người đều nhìn vào nàng, muốn biết nàng sẽ đưa ra đáp án như thế nào. Mà trước mắt bao người, thân thể mềm mại của cô dâu khẽ run một hồi, sau đó, từ trong khăn voan đỏ kia truyền ra thanh âm: – Ta… ta tự nguyện! – Cái gì! Sài Hổ chấn động thân mình, trong nháy mắt sững sờ ngây người. Thế nào hắn cũng không nghĩ tới mình lại nghe một đáp án như thế. Nhưng thanh âm kia xác thật là của ngũ muội không thể nghi ngờ, cũng không phải có người giả mạo. Trong lúc nhất thời, hắn lại có chút không thể chấp nhận kết quả như vậy. Lạc Tân nhìn hắn, cười nói: – Như thế hẳn các hạ minh bạch rồi chứ? Bổn tọa cùng chuyết kinh vừa gặp đã như cố tri, một lòng ái mộ, nếu không phải như thế, bổn tọa cũng không cưới nàng đón vào nhà! – Sài đại ca… Thời khắc này Lạc Băng quay đầu nhìn Sài Hổ đầy mặt mờ mịt, không hiểu vì sao tình huống xảy ra khác với lời Sài Hổ nói. Dù sao Sài Hổ nói cho nàng biết, cô dâu hôm nay là bị ép gả cho phụ thân, nhưng từ miệng cô dâu nàng lại nghe được đáp án hoàn toàn khác. – Không có khả năng, điều này tuyệt đối không có khả năng! Sài Hổ hét to. Lạc Tân sắc mặt sa sầm xuống, quát lớn: – Bổn tọa đã cấp cho các hạ mặt mũi, nghĩ tình các hạ là bằng hữu của chuyết kinh, cũng không muốn làm khó, hy vọng các hạ tự giải quyết cho tốt! – Không sai! Bằng hữu không nên quấy rầy nữa, nếu không mặt của mọi người rất khó coi! – Đúng vậy, ngươi thả Lạc Băng tiểu thư, ta tin với độ lượng của thành chủ đại nhân, sẽ không làm khó ngươi… mọi người hãy ngồi chung một bàn, uống rượu chúc mừng, vui vẻ cả nhà! – Tiểu tử ngươi phải có chừng có mực a, nếu ngươi muốn chết, lão phu không ngại tiễn ngươi một đoạn đường! Tân khách ở bốn phía lại mau mồm mau miệng tranh nhau nói ầm ĩ, ấn tượng đối với Sài Hổ kém tới cực điểm. – Điều đó không có khả năng! Sài Hổ vẫn như cũ không ngừng lẩm bẩm: – Ngũ muội không có khả năng tự nguyện gả cho lão, nhất định là nàng bị lão bức bách! Nói đến đây, dường như hắn nhớ ra điều gì, bỗng nhiên quát to: – Nhất định là vì đại ca nhị ca bọn họ… đúng không! – Tiểu tử ngươi rốt cuộc nói gì? Mọi người chung quanh lộ vẻ mặt mờ mịt. Sài Hổ lại ngửa mặt lên trời cười to, tiếng cười vang dội như tiếng sấm, cực kỳ vui mừng, dường như nghĩ thông suốt điều gì, hình như giải được khúc mắc, một lúc lâu sau, hắn mới nhìn lại Lạc Tân, cắn răng nói: – Lão thất phu quả thực âm hiểm, lại dùng đại ca nhị ca bọn họ để chế ước, bức bách ngũ muội gả cho ngươi. Hôm nay nếu lão không muốn con gái của lão đổ máu, hãy ngoan ngoãn nghe hiệu lệnh của ta! Lạc Tân giận dữ, trầm giọng quát: – Ngươi dám nói không giữ lời? Sài Hổ cười lạnh: – Với kẻ tiểu nhân hèn hạ như lão, có chữ tín gì đáng nói? Hôm nay bất kể như thế nào, ta cũng phải mang ngũ muội đi, ai dám cản ta, ta sẽ giết nàng này! Khi nói chuyện, lực đạo trên tay hắn lại gia tăng một chút. Lạc Băng kinh hãi thét một tiếng. Lạc Tân cả kinh thất sắc, vội nói: – Chậm đã! – Ngươi thả người hay không? Sài Hổ quát chói tai. Lạc Tân mặt trầm như nước. Bầu không khí trong đại sảnh lập tức áp lực đến cực điểm, giống như bảo táp sắp xảy ra, lão cắn răng nghiến lợi một lúc lâu, mới nói: – Nếu ngươi nghi thần nghi quỷ như thế, thì để chuyết kinh nói tỉ mỉ cho ngươi rõ! Khi nói chuyện, hắn nhìn thoáng qua cô dâu bên cạnh. Sài Hổ nghe vậy, sắc mặt vui mừng, gọi to: – Ngũ muội lại đây! Cô dâu nghe gọi chần chờ một lát, rồi đi từng bước một tới chỗ Sài Hổ. – Tiểu tử này sợ là phải xui xẻo rồi! Trên bàn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.