Dark Light

tiến lên kéo tay áo hắn,“Đi, chúng ta đi Leave a comment

ý để lão làm thịt là được 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k rồi. ——oOo—— Chương 1400: Ta đi một chút sẽ trở lại. Nguồn: EbookTruyen.Net Tình huống của Thường Khởi và Hách An cũng giống Ninh Hướng Trần như đúc, tuy nhiên hai người đã sớm biết qua sự kinh khủng và kỳ diệu của đại trận Long Huyệt Sơn, cho nên bọn họ liền chọn một chỗ, ung dung chờ đợi. Thỉnh thoảng lại có một vài tên địch không giải thích được xông qua trước mặt bọn họ, liền bị bọn họ đánh chết. Có Dương Viêm quay trở về chủ trì đại trận Long Huyệt Sơn, lợi dụng uy lực của đại trận chia cắt địch nhân ra, rồi lại dẫn dắt bọn chúng đi tới trước mặt hai người Thường Khởi, Hách An, quả thực là dễ như trở bàn tay. Cho nên biểu hiện của Thường Khởi và Hách An so với Ninh Hướng Trần có vẻ thoải mái hơn rất nhiều. Những tên Thánh Vương Cảnh thì không cần phải nói, cảnh giới tu vi không đủ, roi vào trong trận pháp lại bị áp chế vận chuyển thánh nguyên, do vậy khi lọt vào tay Thường Khởi, Hách An thì căn bản không trụ nổi đến ba hơi thở. Cho dù là Phản Hư nhất tầng cảnh cùng cấp, cũng chỉ là đau khổ vùng vẫy, ngoan cố chống cự mà thôi, theo thời gian trôi qua, lần lượt từng tên một đều ngã xuống dưới chân hai người. Số lượng võ giả của Tạ gia, Hải Tâm Môn, Lưu Vân Cốc giảm xuống một cách vô cùng nhanh chóng, lòng người bàng hoàng lo lắng, bên tai thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng kêu thảm thiết, càng làm cho nơi này trở thành chốn địa ngục trần gian, khiến cho bọn chúng vô cùng khiếp sợ, ước gì không đến chỗ này. Trong lòng bọn họ thầm hạ quyết tâm, nếu như lần này có thể thoát khỏi, sau này sẽ không bao giờ quay trở lại Long Huyệt Sơn nữa. Trái lại, Tạ Lệ lại không gặp phải nguy hiểm gì, nhưng từ khi hắn chỉ huy mấy tên Thánh Vương Cảnh bị lọt vào trong ảo trận, bất kể thế nào cũng không thể thoát ra được, trong lòng nôn nóng như kiến bò trên chảo nóng, nhưng lại không thể góp sức. Trận pháp Dương Viêm bày ra, vốn cũng không phải là lĩnh vực mà võ giả trên U Ám Tinh có thể chạm tới, do vậy dùng để giữ chân bọn chúng dĩ nhiên là không tốn nhiều công sức. Ở khu vực bên trái Long Huyệt Sơn, lão giả họ Độ của Vạn Thú Sơn dẫn theo rất nhiều môn hạ đệ tử, sau một phen vất vả chiến đấu, cuối cùng cùng thoát ra khỏi vòng vây của vô số Hỏa Linh Thú, xâm nhập vào trung tâm Long Huyệt Sơn. Nhìn tòa lầu các tinh xảo xây dựng trên một khu vực trống trải cách đó không xa, những người còn sống sót của Vạn Thú Sơn kích động đến run rẩy, vội vã phóng về hướng đó. Một lát sau, rốt cuộc mọi người cũng đã tới được khu vực an toàn. Quay đầu nhìn lại trong lòng vẫn còn sợ hãi, phát hiện ra những con Hỏa Linh Thú giết không hết kia sau khi đuổi theo bọn họ đến phạm vi nhất định sẽ không tiếp tục truy đuổi nữa, mà dồn dập tan biến, khiến cho bọn họ thở phào nhẹ nhõm. Lão giả họ Độ cưỡi trên lưng Bích Nhãn Huyết Thiềm, híp mắt nhìn qua đoàn người một lượt, thấy hiện tại chỉ còn lại ít ỏi 7, 8 tên đệ tử sống sót đang theo sát phía sau mình, trong lòng không khỏi phát lạnh. Trước đó, đi theo bên cạnh hắn có tới 30, 40 người, nhưng hiện tại không ngờ chỉ còn có một mống như vậy. Cho dù vậy, 7, 8 người này cũng mình đầy thương tích, trong đó chỉ có hai tên tu vi Phản Hư nhất tầng cảnh, còn lại đều chỉ là Thánh Vương Cảnh mà thôi! Long Huyệt Sơn rốt cuộc là nơi nào? Mới chỉ vẻn vẹn xông qua được một cửa ải, đã tổn thất nhiều người như vậy, kế tiếp sẽ còn có bao nhiêu nguy hiểm đang đợi mình nữa chứ? Vừa nghĩ đến đây, lão giả họ Độ không ngừng lo lắng, không nhịn được bắt đầu hiện ra ý định rút lui. Nhưng muốn theo đường cũ quay trở về là chuyện không thể, nếu không ắt sẽ phải tiếp tục lọt vào vòng vây của Hỏa Linh Thú. Kế sách bây giờ, chỉ có bắt giặc phải bắt vua trước! Lão giả họ Độ khép hờ mắt nhìn về phía sơn động, cảm ứng được khí tức của rất nhiều võ giả, ánh mắt hiện lên vẻ tàn nhẫn. Nhưng vừa nhìn về phía bọn họ, lão giả họ Độ lập tức trở nên vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ, bởi vì ở phía trước cách lão không xa đang có một thanh niên tuấn tú đứng đó lạnh lùng quan sát bọn họ, nhếch mép cười châm chọc. Lão giả họ Độ không ngờ lại không hề hay biết đối phương rốt cuộc là đã chờ sẵn chỗ này hay vừa mới xuất hiện, nhưng người

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.