Dark Light

thôi.”Kim Kết cùng Lăng Nhược cưỡi Leave a comment

y rằng không tính là thế l 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k ực lớn, nhưng nói thế nào cũng mà một tông môn, Lục Diệp này thân là thiếu chủ Lưu Vân Cốc, đương nhiên có tư cách tiến vào Tụ Bảo Lâu. Nhưng hắn không có may mắn có được một sương phòng độc lập như mình, chỉ có thể chen lấn trong đại sảnh. Điều khiến Dương Khai khiếp sợ chính là cánh tay của hắn! Thời khắc này nhìn qua, hai cánh tay Lục Diệp hoàn hảo không chút hư tổn, không có thiếu hụt bất kì chút gì. “Điều này làm sao có thể? ” Nội tâm Dương Khai kinh hô lên. Hắn nhớ rất rõ, lúc đó tại Lưu Viêm Sa Địa khi cùng với Lục Diệp này tranh đoạt Hồng Chúc Thai, mình quả thật chém đứt một tay hắn, cuối cùng đối phương lại trốn chạy được. Nhưng tình cảnh lúc ấy rõ ràng ở trước mắt Dương Khai, tuyệt đối sẽ không nhớ nhầm. Nhưng giờ này, tay cụt của hắn không biết tại sao lại dài trở lại, xét từ màu sắc trên cánh tay kia, cũng không phải là tay giả hoặc thứ khác, rõ ràng là cánh tay thật có thịt có máu. “Hắn làm sao làm được?” Dương Khai ngẩn người tại chỗ, đứt tay mọc lại, chuyện như vậy chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Đừng nói võ giả Thánh Vương Cảnh nhỏ bé Lục Diệp, đến Hư Vương Cảnh cùng không làm được đến trình độ này. Dương Khai chợt phát hiện, bản thân có chút đánh giá thấp quỷ dị của tên Lục Diệp này. Chỉ xét từ việc hắn có thể làm cho cánh tay cụt của mình có thể mọc lại, người này chính là kẻ có bí mật rất lớn. – Người này Ngay lúc Dương Khai không sao hiểu được, Dương Viêm bỗng nhướn mày, chỉ vào Lục Diệp phía dưới, trong con ngươi xinh đẹp lộ vẻ như có điều suy nghĩ. – Làm sao? Dương Khai quay đầu nhìn nàng. – Không biết vì sao, ta cảm thấy hắn rất đáng ghét! Dương Viêm chậm rãi lắc đầu, gương mặt sinh đẹp tràn đầy hồ nghi: – Nhưng là ta lần đầu tiên nhìn thấy hắn. Huynh vừa rồi gọi hắn Lục Diệp, có ân oán gì với hắn sao? – Có! Nhưng ta không biết vì sao, người này lúc trong Lưu Viêm Sa Địa muốn đưa ta vào chỗ chết! Dương Khai hừ nhẹ một tiếng, ân oán của hắn và Lục Diệp quả thực không thể giải thích được. Đối phương không duyên cớ ra tay với mình, hơn nữa không chết không ngừng. Dương Khai tự hỏi, trước khi đi Lưu Viêm Sa Địa, bản thân vốn dĩ không từng quen biết với Lục Diệp này. Dù là trong Lưu Viêm Sa Địa, cũng là lần đầu gặp mặt. – Ừ, cẩn thận người này một chút, hắn dường như rất nguy hiểm. Dương Viêm lên tiếng nhắc nhở. – Ta biết. Chuyện này Dương Viêm không nói, Dương Khai cũng hiểu rõ. Chỉ là, Lục Diệp lấy ở đâu ra nhiều thánh tinh tham gia đấu giá Trữ Linh Châu như vậy? Theo hắn biết, Lưu Vân Cốc chỉ có thể xem như tông môn đang suy yếu, thế lực cũng chỉ tương đương một số tiểu gia tộc, tông chủ cũng chỉ có tu vi Phản Hư nhất tầng cảnh mà thôi, môn hạ đệ tử không quá 300, 400. Địa bàn bọn họ chiếm cứ cũng không tính là dồi dào, càng không có mỏ thánh tinh gì,10 triệu thánh tinh này, hắn trả nổi sao? – Khà khà, Thành huynh cũng nói muốn giúp người hoàn thành ước vọng, nếu vị tiểu hữu này muốn Trữ Linh Châu, vậy Mạc mỗ bỏ qua là được. Khi Dương Khai đang nghi thần nghi quỷ, trong sương phòng Chiến Thiên Minh bên kia truyền đến tiếng cười lớn sảng khoái của Mạc Tiếu Sinh. Ngay sau đó, Thành Bằng Huyên giọng vang vang: – Hừ, Mạc lão quỷ đừng vội nói dễ nghe như vậy, chẳng qua là ngươi từ bỏ rồi, vậy Thành mỗ cũng không cần nữa. Nói như hắn chê Trữ Linh Châu kia vậy. Nhưng rất nhiều võ giả có mặt ở đây đều là người linh hoạt, đương nhiên biết hai lão này mượn dốc xuống lừa, ném bỏ củ khoai bỏng tay Trữ Linh Châu. Có thể nói, giá 10 triệu lẻ 10 ngàn kia ra giá thật đúng lúc, chẳng những cho hai lão một ân tình nhỏ bé, còn có thể chụp Trữ Linh Châu, thật là nhất cử lưỡng tiện. Nghĩ tới đây, trong lòng không ít người thầm hối hận. Nếu sớm biết thì bản thân cũng ra giá như thế rồi. Hơn 10 triệu thánh tinh tuy rằng không ít, nhưng nếu như có thể mượn cơ hội này cùng hai trưởng lão thế lực lớn giao hảo, bỏ ra cũng không coi là nhiều, lúc này, không ngừng ảo não. Nhưng càng suy nghĩ minh bạch, nếu lại cho bọn họ lựa chọn một lần nữa, bọn họ cũng không chắc có can đảm ra giá vào thời điểm mấu chốt đó, không may vỗ mông ngựa thành vỗ vó ngựa, chẳng phải là tự tìm điều không hay sao? Người thanh niên

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.