Dark Light

thơ của một tiểu hài tử, đến thử Leave a comment

uyền ập vào mặt, Dương Kha 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k i mới bỗng nhiên quát lên một tiếng: – Đi ra! Một thân hình nhỏ bé chợt quỷ dị hiện ra trước mặt Dương Khai, vừa hiện thân liền nhanh chóng biến lớn, chỉ trong chớp mắt đã hình thành một thạch nhân to lớn cao tới mấy trượng. Thạch Khổi Tiểu Tiểu! Long Cốt Kiếm bị bỏ lại bên ngoài, con chim lửa khí linh thì bị Tề Thiên Triệt trục xuất ra ngoài, nhưng Dương Khai vẫn còn Thạch Khổi! Trên vai Thạch Khổi vác Hám Thiên Trụ đen như mực, cây gậy bí bảo kia cũng theo nó biến lớn mà lớn theo. Tay nắm chặt Hám Thiên Trụ, quét mạnh về phía trước. Đồng tử trong mắt Tề Thiên Triệt co lại, lộ ra vẻ kinh hãi muốn chết, vội vàng lui lại phía sau. Từ trong một gậy đó hắn cảm nhận được uy hiếp trí mạng, tựa như cho dù là với cường độ thân thể của hắn, cũng không chịu nổi một gậy vậy. Ầm… Dường như ngay cả không gian cũng bị sụp đổ, Tề Thiên Triệt chỉ cảm thấy trong lòng chết lặng đi. Lão không bị cây gậy đen như mực kia đập trúng, chẳng qua là bị lực đạo còn dư lại quét qua mà thôi, nhưng cho dù là vậy, lão cũng cảm thấy khí huyết trên ngực bị đảo lộn, hít thở khó khăn. Có thể tưởng tượng được, nếu như thật sự bị đập trúng thì sẽ thành cái dạng gì. Sắc mặt của lão tái mét, lui mạnh ra sau, không kịp nghĩ ngợi giơ tay điểm một ngón về phía Thạch Khổi. Hắn muốn Thạch Khổi cũng bị trục xuất ra khỏi phiến không gian này! ——oOo—— Chương 1530: Áp sát vật lộn. Nguồn: EbookTruyen.Net Vừa rồi lão cũng đối phó với con chim lửa khí linh như vậy. Để bắt sống Dương Khai, Tề Thiên Triệt đã tốn không ít công sức, sau nhiều lần thăm dò tin tức lão biết được, bên cạnh Dương Khai có rất nhiều trợ lực đáng sợ. Nhưng lão tin tưởng tuyệt đối vào Huyền Giới Châu. Huyền Giới Châu là một trong hai hạt châu Đế Bảo, lão luyện hóa Huyền Giới Châu cũng nắm giữ được một ít pháp tắc của nó. Chỉ cần cách ly những trợ lực ở bên ngoài, thì một tên Phản Hư nhất tầng cảnh này lão không coi vào đâu, chẳng những từ nơi hắn có thể biết được lực lượng không gian huyền bí, mà còn có thể ép Diệp Tích Quân vào tuyệt cảnh, thậm chí quay trở về tổ địa Thái Huyền Tông, nhất cử lưỡng tiện! Ngay từ đầu lão đã không nghĩ sẽ đánh nhau sống chết với Diệp Tích Quân, mục tiêu của hắn vẫn luôn là Dương Khai. Trước mắt lần nữa xuất hiện một luồng lốc xoáy, truyền ra lực hút cực kỳ kinh khủng, muốn hút Thạch Khổi vào! – Si tâm vọng tưởng! Dương Khai nổi giận quát lên, đưa tay trảo mạnh về phía lốc xoáy. Lực lượng không gian dày đặc liền ùn ùn phát ra, lốc xoáy kia dưới một trảo của hắn ầm ầm tiêu tán, động tác của Thạch Khổi cũng lần nữa trở lại bình thường. Dương Khai cười ha hả: – Lão già kia, lão đối với việc nắm giữ pháp tắc thiên địa của phiến không gian này có vẻ như là không đủ rồi. Tề Thiên Triệt sa sầm mặt xuống, không khỏi hiện lên cảm giác có chút không ổn. Lão không ngờ Dương Khai lại phá giải được cả thủ đoạn này của mình, khi giao đấu về lực lượng không gian, mặc dù lão đã luyện hóa được Huyền Giới Châu nhưng vẫn không phải là đối thủ của hắn. Động tác của Thạch Khổi nhanh như gió, trong nháy mắt khi vừa thoát khỏi lực hút liền bước tới một bước, hung hăng nện xuống một gậy nữa. Tề Thiên Triệt nào dám đón đỡ, vội vàng tránh né. Hám Thiên Trụ quét qua sát thân thể hắn, nơi thắt lưng của hắn lại lần nữa tê dại đi. Chưa kịp đứng vững, từ trên đỉnh đầu của lão đã truyền đến một luồng kình phong kèm theo tiếng quát lớn của Dương Khai: – Lão già kia, lão cũng tiếp một quyền của ta thử xem! – Tới hay lắm! Tề Thiên Triệt lộ ra vẻ kinh ngạc, tuy nhiên lại lấy làm vui mừng. Lão không lấy ra bí bảo, cũng không có thi triển bí thuật, chỉ muốn đối kháng thân thể với Dương Khai, thứ nhất là bởi vì không gian không cho phép, thứ hai là vì lão tràn đầy lòng tin đối với tố chất thân thể của mình. Hiện tại vừa thấy Dương Khai không biết sống chết học theo cách làm của mình, dĩ nhiên là lão hết sức vui mừng. Lão cho rằng Dương Khai vênh váo tự phụ. Lão cảm thấy vô cùng sợ hãi đối với thạch nhân kia, nhưng không đồng nghĩa với việc lão cũng e ngại đối với một tên Dương Khai nhỏ bé. Không hề nghĩ ngợi, đấm ra một quyền đón đỡ. Hai quyền đụng vào nhau, truyề

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.