Dark Light

thấy liền đem con chim kia một cước đá Leave a comment

ười, chỉ vào Nhạc Trọng lớ 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k n tiếng quát lớn:- Cái gì tạo phản? Anh không nên nói khó nghe như vậy! Chúng tôi vốn là người Hồng môn, là Nhạc Trọng hắn giết môn chủ của chúng tôi, cưỡng bức chúng tôi hàng phục hắn. Hiện tại hắn biến thành tàn phế, còn năng lực gì làm thủ lĩnh của chúng tôi?Trong mắt Dịch Thủy Hùng hiện ra thần sắc nóng rực:- Đại Lực, Trường Thủy! Chúng ta cùng ủng hộ Trịnh phó môn chủ làm thủ lĩnh của chúng ta! ! Bốn người chúng ta liên thủ tiêu diệt bọn chúng!Dưới Dịch Thủy Hùng kích động có từng tên chiến sĩ Hồng môn phân biệt đi tới bên người Dịch Thủy Hùng, Chu Đại Lực, Trữ Trường Thủy, Trịnh Minh Hòa bốn người.Lúc này đại bộ phận người sống sót cũng đã qua sông, còn sót lại sáu mươi người, có hơn bốn mươi người là chiến sĩ Hồng môn trước đây. Chỉ có hơn hai mươi người là người sống sót được Nhạc Trọng cứu thoát.Hai mươi người được Nhạc Trọng cứu ra thì đứng bên người của Nhạc Trọng, giơ súng chỉa vào bọn người Dịch Thủy Hùng.Thư Thiên Nhã thì mang theo tâm phúc rời xa nơi thị phi này. Nàng vừa rồi ngưng tụ cầu băng tiêu hao quá nhiều thể lực. Lúc này đã không có quá nhiều sức chiến đấu, đồng thời nàng và Nhạc Trọng chỉ là bèo nước gặp nhau, cũng không có giao tình thâm hậu tới mức dốc sức liều mạng vì Nhạc Trọng.Dịch Thủy Hùng nhìn qua bốn mươi tên chiến sĩ Hồng môn và nhìn Nhạc Trọng lạnh lùng cười nói:- Nhạc Trọng, trông thấy chưa? Đây chính là chênh lệch lực lượng! Anh bây giờ đầu hàng còn kịp đấy, chỉ cần anh nguyện ý đầu hàng thì tôi sẽ thả cho anh con đường sống!Nhạc Trọng nhìn cũng không nhìn Dịch Thủy Hùng, hắn nhìn thẳng vào Trịnh Minh Hòa lạnh như băng chất vấn:- Trịnh Minh Hòa! Mày có ý phản bội tao sao?- TTôi không có a!Trịnh Minh Hòa bị khí thế của Nhạc Trọng bức bách thối lui ra sau. Hắn vừa nói vừa lui ra sau hai bước, sắc mặt biển đổi mấy lần, hiển nhiên hắn cũng đang điều chỉnh tâm tình.Tuy hắn lui ra sau vài bước, Trịnh Minh Hòa cũng không có ra tay chế ngự Dịch Thủy Hùng, hiển nhiên trong lòng của hắn cực kỳ mâu thuẫn. Nếu như Nhạc Trọng thân thể khỏe mạnh, hắn không dám có nửa phần dị tâm. Nhưng như bây giờ Nhạc Trọng đoạn một chân, đang ở trong trạng thái suy yếu, nếu nói hắn không có chút động tâm là nói dối.Nếu có thể đánh hạ cơ nghiệp của Nhạc Trọng thì Trịnh Minh Hòa sẽ có trang bị ba doanh, hơn một ngàn người ngựa. So với hắn khi là phó môn chủ Hồng môn có quyền thế hơn nhiều.Nhạc Trọng một câu bức lui Trịnh Minh Hòa sau đó đưa ánh mắt nhìn qua Chu Đại Lực và hung ác uy hiếp:- Chu Đại Lực! Tôi nhớ không lầm thì anh có một đứa con mười ba tuổi và lão bà xinh đẹp. Anh nên suy nghĩ kỹ năng thất bại khi phản bội tôi! Tôi sẽ ném con anh vào thi đàn, lão bà của anh sẽ cho vô số người đội nón xanh cho anh. Chu gia từ nay về sau sẽ bị tuyệt hậu!——oOo——Chương 430: Trấn áp phản loạnNguồn: EbookTruyen.MeChu Đại Lực sắc mặt biến đổi mấy lần, thân thể không ngừng run rẩy, sâu trong nội tâm bị giày vò. Con của hắn và lão bà chính là mệnh căn của hắn, hắn vì bảo vệ con cùng lão bà của hắn không biết giao ra bao nhiêu vất vả. Hắn có nhiều lần bị hắc ám thôn phệ, cũng là bởi vì con và lão bà của hắn mới khiến cho hắn cố chống chọi sống sót. Con cùng lão bà của hắn là uy hiếp lớn nhất.Dịch Thủy Hùng thấy thế vội vàng nói:- Đại Lực, anh không nên sợ hắn uy hiếp. Bốn người chúng ta liên thủ, hắn một người nửa tàn phế có thể làm gì được chúng ta? Nếu hắn có năng lực, với tính tình của hắn đã giết qua rồi.Nghe Dịch Thủy Hùng an ủi, Chu Đại Lực sắc mặt lúc này mới đẹp mắt rất nhiều, hắn do dự một hồi và do dự nói ra:- Chuyện ở đây tôi không quản. Tôi chỉ muốn vợ và con bình an.Nói xong Chu Đại Lực lập tức mang theo bảy tên tâm phúc vứt bỏ vũ khí, đứng ra xa xa, một bộ dáng không nhúng tay vào phân tranh.Nhạc Trọng cuối cùng nhìn qua Trữ Trường Thủy.Trữ Trường Thủy không đợi Nhạc Trọng nói chuyện, chợt đại nghĩa lăng nhiên nói:- Nhạc Trọng, anh làm người ngoan độc. Động là giết người, đồng thời còn hành hạ tù binh tới chết. Cưỡng ép giết môn chủ Hồng môn…- Mày nói nhảm quá nhiều! ! Đi chết đi!Hàn quang trong mắt Nhạc Trọng lóe lên, không đợi Trữ Trường Thủy lên tiếng, chợt gai độc bắn vào đầu của Trữ Trường Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.