Dark Light

thật là có ý tứ sâu xa.”Hắn quay đầu nhìn Leave a comment

ương chức tiểu đội trưởng, 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k cũng bởi vì hắn biết tiếng Trung mà thôi.Tên thủ lĩnh kia thoáng cái quỳ gối trước người của Nhạc Trọng và nói tiếng Nhật.- Đại nhân, tôi tên là Quý Minh Hòa Nhất. Tôi nguyện ý thần phục, xin ngài thu lưu!Một gã nam nhân Nhật Bản trẻ tuổi quát lên: – Hòa Nhất thủ lĩnh! Hắn là thằng người Trung khốn nạn, tại sao anh lại muốn làm cho của thằng người Trung này.Nhạc Trọng nhìn qua tên trẻ tuổi lạnh lùng nói:- Chém!- Này!Vũ Điền Chân Ý bước lên như mũi tên chém xuống một đao, thoáng cái chém rụng đầu của tên nam tử này, một cổ máu tươi phóng lên trời, thi thể trên này ngã xuống đất.Nhìn thấy một màn huyết tinh như vậy, vẻ mặt đám người sống sót vô cùng kinh hoàng, thân thể run rẩy, trong nội tâm tràn ngập sợ hãi.Nhạc Trọng vốn cũng không phải người tốt tính gì. Đi vào Nhật Bản thì hắn bị bài xích khắp nơi. Tâm tình của hắn không tốt là muốn giết người.Quý Minh Hòa Nhất quỳ gối trước người Nhạc Trọng và lạnh run sợ hãi Nhạc Trọng hạ lệnh giết hắn. Hắn đã nhìn ra dù có trăm người cùng xông lên cũng không phải đối thủ của Nhạc Trọng.Nhạc Trọng nhìn Quý Minh Hòa Nhất lạnh lùng nói: – Tao tên là Nhạc Trọng, tao sẽ thu nhận mày. Hiện tại mang tao về hang ổ của mày đi!Lúc này đã gần chạng vạng tối, Nhạc Trọng cũng cần nơi nghỉ chân nghỉ nơi một đêm. Trong rừng rậm quá nguy hiểm, tuyệt không thích hợp qua đêm.Quý Minh Hòa Nhất thoáng cái đứng lên và cung kính khon người thi lễ với Nhạc Trọng, nói: – Dạ!Quý Minh Hòa Nhất dẫn dắt, Nhạc Trọng đi qua ba đường núi quanh co, chung quanh bóng cây xanh râm mát vờn quanh một tiểu sơn cốc.Tiểu sơn cốc này trước tận thế là lãnh địa tư nhân của một tên triệu phú, bên trong có một thành trì và một khu biệt thự to lớn. Ở chung quanh biệt thự lớn này có các căn nhà đơn sơ dựng tạmMà biệt thự to lớn là của Quý Minh Hòa Nhất cùng đám tâm phúc và nữ nhân của chúng ở lại.Nhà gỗ đơn sơ là của đám chiến sĩ bình thường và đám nô lệ ở.Nô lệ loại vật này nhìn thì chỉ có ở thời cổ đại. Trên thực tế hiện đại cũng tồn tại. Trước tận thế ở Châu Phi vẫn còn hình thức nô lệ đấy.Sau tận thế trật tự sụp đổ, trước khi tạo dựng trật tự mới, đám yêu ma quỷ quái gì cũng có cho nên chuyện này quá bình thường.Cho dù trong thế lực Nhạc Trọng sáng tạo cũng có nô lệ tồn tại, đó là nơi đám phần tử bất mãn bị đưa vào. Còn có đám địch nhân bị bắt và gia quyến kẻ phản loạn cũng bị đẩy vào làm nô lệ.Trong sơn cốc có bốn trăm người sống sót, Nhạc Trọng một chuyến tiến vào trong sơn cốc này, những người sống sót đều nhao nhao đi ra nhìn qua Nhạc Trọng.Nhạc Trọng nhìn qua đám người sống sót, chỉ thấy những người Nhật Bản này xanh xao vàng vọt, dinh dưỡng không đầy đủ, dáng người gầy yếu, giống như một trận gió thổi qua là ngã.Nhạc Trọng nhìn qua đám người chung quanh và nghĩ thầm: – Nơi này so ra còn kém thành phố Quý Trữ!Nhạc Trọng tại thành phố Quý Trữ, thành phố Lũng Hãi hai khu vực đã xây dựng ra trật tự mới, chỉ cần hắn không chết, lương thực không hao hết, trật tự hắn xây dựng sẽ không sụp đổ. Một nơi đã thành lập trật tự so vwois Quý Minh Hòa Nhất loại tôm tép nhỏ thành lập thế lực mạnh hơn thật nhiều.- Hoan nghênh trở về, chủ nhân! Quý Minh Hòa Nhất cùng Nhạc Trọng vừa bước vào trong biệt thự, sáu mỹ nữ mặc kimono tuổi chừng hai mươi lăm đi tới cúi người thi lễ với hai người.Một nữ nhân dáng người chừng hai mươi lăm tuổi, khóe miệng có nốt ruồi nữ nhân, giống như mỹ phụ nặn một cái là ra nước dẫn theo Quý Minh Hòa Nhất cùng Nhạc Trọng đi vào trong địa sảnh của biệt thự.Quý Minh Hòa Nhất nhìn qua mỹ phu nhân nói: – Nhã Tử, từ hôm nay trở đi, vị Nhạc Trọng đại nhân này chính là thủ lĩnh của chúng ta, cô sau này phải nghe lệnh của đại nhân. Hiện tại gọi hai nàng kia tới đây hầu hạ đại nhân.Nhã Tử cung kính ứng một tiếng sau đó lui xuống: – Vâng!Quý Minh Hòa Nhất nhìn qua Nhạc Trọng lộ ra nụ cười vui vẻ.- Đại nhân, Nhã Tử là quản gia của biệt thự này. Bổn sự sở trường của nàng là dạy nữ nhân. Cho dù là dạng nữ nhân nào trải qua tay của nàng thì sẽ hiểu chuyện và rất nghe lời.- Ah!Nhạc Trọng không đếm xỉa tới ứng một câu.Không lâu, Nhã Tử mang theo hai thiếu nữ xinh đẹp mặc kimono đi tới. Hai thiếu nữ xinh đẹp này có mặt em bé,

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.