Dark Light

thấp a.Hắn cũng không biết Hoàng Phủ Leave a comment

Vô Cực âm thầm ra tay, đâ 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k y là đại bất kính đối với tổ tiên, hắn phải trừng phạt. Lại nghe Dương Khai lấy một địch hai, chẳng những không rơi vào hạ phong ngược lại còn chiếm ưu thế, Cuồng Sư Tông mới nhướng mày, quay sang nhìn Dương Khai. Dương Khai không chút sợ hãi, toét miệng cười với hắn. Giây lát sau, Công Tôn Lương nói xong, lẳng lặng đứng tại chỗ, thấp thỏm lo âu. Không khí ngưng trọng, mọi người đều không dám mở miệng nói chuyện, chỗ Cuồng Sư Tông đứng nghiễm nhiên trở thành tâm điểm của mọi người, không ai biết lúc này hắn đang nghĩ gì. Đã lâu, Cuồng Sư Tông mới ung dung nói: – Sao lão phu chưa nghe qua Tử Tinh có vị tôn giả thứ ba? Tiểu tử kia, Tôn Giả Lệnh của ngươi lấy ở đâu? Dương Khai khẽ mỉm cười nói: – Lão tiên sinh hỏi câu này thật kỳ quái, đương nhiên là Tử Long huynh giao Tôn Giả Lệnh cho ta. – Hắn giao cho ngươi? Khi nào, ở đâu? Cuồng Sư Tông uy nghiêm nhìn Dương Khai, lành lạnh hỏi. Công Tôn Lương và Lý Mậu Danh nghi ngờ nhìn Cuồng Sư Tông, không biết tại sao hắn phải hỏi cái vấn đề không quan gấp gáp gì này. Dương Khai khẽ nhíu mày, mơ hồ dự cảm không ổn, nhưng vẫn bình tĩnh nói: – Lão tiên sinh hỏi như vậy là có ý gì? – Ý gì ngươi tự biết rõ! Cuồng Sư Tông nghiêm mặt, bước một bước về phía Dương Khai, chỉ vẻn vẹn một bước lại tạo ra khí thế như có một thanh kinh thiên cự chùy đập tới Dương Khai, mặc dù là với thực lực Dương Khai hôm nay cũng không khỏi bị ép lui về sau ba bước, sắc mặt đỏ lên. – Tử Long… đâu rồi? Hắn còn sống hay đã chết? Cuồng Sư Tông trầm giọng quát. Dương Khai hơi biến sắc, không lên tiếng, Cuồng Sư Tông hỏi như vậy, hiển nhiên đã biết gì đó, hoặc là đoán được gì đó, vô luận hắn đáp thế nào đều có thể lộ ra sơ hở, cho nên tốt nhất là không lên tiếng. – Không nói? Nghĩa là có tật giật mình? Cuồng Sư Tông cười lạnh. – Tiểu tử, ngươi không biết rằng Tử Tinh tôn giả không phải có Tôn Giả Lệnh là được, còn cần lão phu gật đầu! Nếu lão phu không gật đầu, cho dù Tử Long có gan lớn bằng trời cũng không dám giao ra Tôn Giả Lện, ngươi giữ Tôn Giả Lệnh, lão phu lại không biết đến sự tồn tại của ngươi, nếu Tử Long không coi lão phu vào đâu thì là chuyện khác, có phải hay không ngươi cần giải thích một chút? Nghe hắn nói như vậy, Dương Khai cười ha hả, thuận miệng nói: – Có thể là Tử Long huynh định nói với lão tiên sinh sau, hơn nữa… Tôn Giả Lệnh kia ta cũng đã trả lại cho đại trưởng lão, chuyện này dừng ở đây chứ? – Hừ! Cuồng Sư Tông hừ lạnh, không để ý đến Dương Khai mà nhìn Tử Vô Cực, lạnh lùng nói: – Nguyên Mệnh Đăng của phụ thân ngươi có còn không? Vừa rồi tuy rằng Tử Vô Cực bị thương nặng, nhưng không có gì đáng ngại, thời khắc này đang điều tức, nghe vậy thân thể chấn động, dường như đang chần chờ muốn nói dối, nhưng vẫn thành thật đáp: – Bẩm tổ sư, Nguyên Mệnh Đăng của phụ thân… đã vỡ! – Cái gì? Mọi người cả kinh thất sắc, ngay cả Công Tôn Lương cũng ngạc nhiên. Nguyên Mệnh Đăng đại biểu cho cái gì, Nguyên Mệnh Đăng vỡ thì sao bọn họ đều rõ. Nghĩa là Tử Long đã nằm xuống! Chủ nhân Tử Tinh đã mất! Chỉ có Lý Mậu Danh, sớm biết tin đó từ Tử Vô Cực là coi như trấn định, nhưng thần sắc ảm đạm, không ngừng cười khổ, hắn và Tử Long cùng xông pha trong thiên hạ, tình như thủ túc, sau đó vì một nữ nhân mà mỗi người một ngả nhưng cũng không hơn, không phải cừu nhân, lúc biết Tử Long đã nằm xuống, Lý Mậu Danh không hề vui mừng, ngược lại cực kỳ bi ai. – Quả nhiên! Cuồng Sư Tông thở dài, sắc mặt dường như già đi không ít. Trầm mặc một hồi, hắn lại nhìn Dương Khai, ánh mắt như chim ưng, dường như có thể xuyên thủng hết thảy, trầm giọng nói: – Tử Long chết ở đâu? – Thất Lạc Chi Địa! Dương Khai cau mày đáp. – Người nào giết? Dương Khai kinh ngạc: – Thế nào? Lão tiên sinh cảm thấy cái chết của Tử Long có liên quan đến ta? Cuồng Sư Tông cười lạnh: – Mặc dù ngươi rất cao, nhưng nếu muốn giết Tử Long còn chưa đủ tư cách, nếu không sao lão phu còn nói nhiều với ngươi? Sớm đã lấy mạng ngươi, báo thù cho Tử Long. – Lão tiên sinh mắt sáng như đuốc! Dương Khai tỏ vẻ kính nể, sau đó thần sắc lại trở nên trầm thống nói: – Tử Long huynh chết dưới Thất Diệu Bảo Quang, không phải do người làm! – Thất

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.