Dark Light

thành tiểu người hầu, nàng lại vui sướng Leave a comment

y khí lạnh, một trái linh 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k quả như băng tinh nằm bên trong. Kiếp Ách Nan Quả! Dù cho Dương Khai chưa từng thấy qua vật này, nhưng vẫn liếc qua là nhận được, hơn nữa nhìn Kiếp Ách Nan Quả có lẽ chưa hái bao lâu, không ngoài dự liệu, hẳn là trái hái được ở khu vực mùa đông Tứ Quý Chi Địa. Không biết Thanh Dương Thần Điện đổi lấy từ thế lực nào, nhưng tốn nhiều thời gian như thế, xem ra Thanh Dương Thần Điện cũng tốn không ít sức. – Táng tận thiên lương phải không? Cao Tuyết Đình vẫn không muốn bỏ qua, giao linh quả cho Dương Khai xong, vẫn lạnh lùng nhìn Ôn Tử Sam, ánh mắt lợi hại như đao như kiếm. Ôn Tử Sam cắn răng, ra vẻ như tráng sĩ chặt tay, quát Dương Khai: – Đại sự không ổn, bổn điện chủ đi trước một bước, Dương tiểu tử ngươi cứ tự nhiên, nhớ kỹ ngày sau có gặp rắc rối, cứ đến Thần Điện! Dương Khai còn chưa kịp nói cám ơn, Ôn Tử Sam đã lóe lên biến mất. – Muốn trốn? Trong mắt Cao Tuyết Đình xẹt qua tia sáng lạnh, lập tức tế ra Đế Bảo Liệt Dương Kính, mặt trời nóng bỏng chiếu rọi hư không, thoáng cái bóng người như ẩn như hiện của Ôn Tử Sam liền bị Cao Tuyết Đình tìm ra, nhưng Ôn điện chủ vẫn dùng thực lực cực cao giãy khỏi Liệt Dương Kính trói buộc, nháy mắt bỏ chạy. – Lão già kia, ngươi đừng chạy, hôm nay ta cho ngươi biết cái gì là vô pháp vô thiên táng tận thiên lương! Cao Tuyết Đình cắn răng, dậm chân, người lóe lên đuổi theo. Ngoài điện, rất nhiều đệ tử canh gác đều há to miệng, trợn mắt há mồm. Dương Khai cầm hộp ngọc, cũng mỉm cười híp mắt nhìn trò đùa này, cười một hồi, hắn liền không cười nổi, ảo não vỗ đùi: – Lại quên hỏi chuyện Toái Tinh Hải! ——oOo—— Chương 2248: Địa mạch thượng phẩm Nguồn: EbookTruyen.Net Phong Lâm Thành, Tần gia. Trong khuê phòng, trên giường bệnh, Tần Ngọc mặt không màu máu nằm đó, thỉnh thoảng ho khan, ngẫu nhiên ho nặng, cho nên không thở được yên lành. Một cỗ tử khí không rõ quấn quanh người Tần Ngọc, ngay cả người thường chưa tu luyện cũng mơ hồ nhận ra trạng thái của Tần Ngọc không ổn. Nếu là người có chút tu vi, vận chuyển thần niệm quét qua, sẽ phát hiện rõ ràng lúc này Tần Ngọc bị lớp khí đen bao phủ. Theo thời gian trôi qua, khí đen ngày càng dày đặc. Không rõ loại khí đen này là năng lượng gì, xuất hiện từ 2 tháng trước, luôn cắn nuốt sức sống của Tần Ngọc, làm tình huống của nàng ngày càng xấu. Thiên Địa Tiệt Thân, đây là một loại thể chất rất đặc thù, là một loại thể chất không được thiên địa dung tha. Bất cứ người nào có thể chất này, đều không thể sống quá 18 tuổi, bởi vì pháp tắc thiên địa sẽ cắt đứt sức sống của người này. Bên giường bệnh, tỳ nữ hầu hạ Tần Ngọc lén lau nước mắt, khóc đến sưng lên. Tần Ngọc làm người hiền lành, đối với người hầu cũng rất lễ độ, người hầu Tần gia đều rất tôn kính nàng, tỳ nữ này tự nhiên cũng thế, nhìn tiểu thư nhà mình mắc bệnh nặng không biết, chỉ trong 2 tháng ngắn ngủi đã suy yếu đến thế này, tỳ nữ cũng cực kỳ đau lòng. – Khóc cái gì! Đồ vô dụng, còn không cút ra ngoài! Ở một bên, Tần Triêu Dương bỗng nhiên giận dữ gầm lên. Mấy ngày nay hắn vô cùng lo lắng, vốn là tầm phiền ý loạn, lúc này thấy tỳ nữ khóc lóc trước mặt mình, càng thêm bực bội, không nhịn được quát mắng. Tỳ nữ liền hoảng sợ, quỳ xuống cũng không dám đi ra, nói: – Lão tổ thứ tội, lão tổ bớt giận. Nô tỳ không khóc, nô tỳ cũng không đi, nô tỳ muốn ở lại chăm sóc tiểu thư…. Nàng không ngừng năn nỉ, rất là khẩn khoản. Tần Triêu Dương há miệng, cuối cùng cũng thở dài, khoát tay, lực lượng vô hình phát ra nâng tỳ nữ lên, thu liễm cơn giận, nói: – Thôi thôi… Ngữ khí toát ra tiêu điều hiu quạnh. – Là nô tỳ không tốt, không chăm sóc tốt tiểu thư. Tỳ nữ nói, lại dụi mắt, cố nén không khóc thành tiếng. – Lão tổ… Trên giường bệnh, Tần Ngọc bỗng nhiên khẽ gọi, vừa nói xong lại ho mạnh, tỳ nữ vội tiến lên vuốt lưng cho nàng. Đợi Tần Ngọc bớt lại, Tần Triêu Dương mới nhẹ nhàng nói: – Ngọc nhi, con nghỉ ngơi cho tốt, đừng nói gì cả. Tần Ngọc chầm chậm lắc đầu, nói: – Dương đại ca… hắn còn chưa về sao? Nghe vậy, Tần Triêu Dương hơi biến sắc, không biết phải nói thế nào. Hiện tại sắp đến sinh nhật 18 tuổi của Tần Ngọc, mà hy vọng sinh tồn duy nhất của Tần Ngọc nằm trê

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.