Dark Light

thành .——oOo——Chương 426: Tên Leave a comment

y, nơi này không có linh k 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k hí thiên địa, Tử Tinh không có vật sinh sống, khiến bọn họ có chút căng thẳng. Nhìn thấy Dương Khai hiện thân cuối cùng, Tiền Thông liền vội chạy tới, lên tiếng hỏi: – Đây là khoáng tinh ngươi nói. – Đúng vậy. – Không có vẻ như là giàu có. Tiền Thông hồ nghi không hiểu. Dương Khai cười to nói: – Tử Tinh vốn là tử khí âm trầm, nhìn từ vẻ bề ngoài, đâu có thể nhìn thấu dồi dào? Huyền cơ chính là ở chỗ này! Vừa nói, Dương Khai vừa dậm chân. – Trong lòng đất? – Không sai, đi theo ta! Dương Khai lên tiếng gọi, đi trước dẫn đường. 2000 người theo sát phía sau hắn, vừa đề phòng bốn phía, vừa tiến về phía trước. Khi bọn họ phát hiện nơi này thực sự không có nguy hiểm gì, lúc này mới chầm chậm trầm tĩnh lại. Nơi không có linh khí thiên địa, đúng là rất khó xuất hiện nguy hiểm gì. Đưa 2000 người đi qua nơi hoang dã, mất một canh giờ, Dương Khai mới đi tới hố kia, thả người nhảy xuống. 2000 người đều tuần tự nhảy xuống. Rất nhanh, mọi người liền đứng ở trước phế tích. Nghe Dương Khai giảng thuật các đoán biết của mình đối với phế tích này, Tiền Thông và Diệp Tích Quân cũng không khỏi có chút mơ hồ. Sinh lão bệnh tử, thiên đạo luân hồi, đến tinh tú đều không thể thoát khỏi vận mệnh như vậy, võ giả có thể sao? Có lẽ không biết bao nhiêu năm sau, bọn họ cũng biến thành nắm đất nâu, Lăng Tiêu Tông và Ảnh Nguyệt Điện cường đại hiện nay, cũng sẽ như cảnh tượng trước mắt, trở thành phế tích vô số năm không người đặt chân đến. Biểu hiện hai ngươi không khỏi có chút thương cảm. – Ý nghĩ của ta là như vậy, nơi này chính là dùng để kiến tạo một doanh trại, dù sao sân bãi có sẵn, chỉ cần ra tay một chút là có thể được. Lấy nơi này làm trung tâm, các ngươi hướng về bốn phía chia ra thăm dò, khai thác khoáng vật, đệ tự cần nghỉ ngơi, cũng có thể về nơi này nghỉ ngơi điều dưỡng, không biết hai vị cảm thấy thế nào? Dương Khai chỉ vào phế tích phía trước hỏi. – Rất tốt! Ta thấy không thành vấn đề. Tiền Thông gật đầu. – Đại trưởng lão thì sao? Dương Khai lại nhìn về phía Diệp Tích Quân. – Ta đương nhiên cũng không thành vấn đề. – Nhưng, vật liệu kiến tạo phòng ốc Tiền Thông nhíu mày. Diệp Tích Quân hé miệng cười nói: – Chúng ta mang đến rồi, tông chủ dù sao cũng sớm nghĩ đến điều này, làm sao không tính toán chứ? Trước khi đi tông chủ cũng đã sai các đệ tử chuẩn bị xong tất cả rồi. – Nếu như thế, lão phu liền được thơm lây rồi. Tiền Thông cười ha hả, quay người quát: – Các đệ tử Ảnh Nguyệt Điện nghe lệnh, hỗ trợ sư huynh sư đệ Lăng Tiêu Tông, kiến tạo phòng ốc ở nơi này, sau này nơi đây tạm thời chính là nhà của các ngươi. Ngàn người của Ảnh Nguyệt Điện ầm ầm trả lời. Trên phế tích hoang vắng nhiều năm, trong khoảnh khắc trở nên náo nhiệt phi thường, 2000 người đi qua đi lại ở trong đó, dùng các loại vật liệu đã mang đến xây dựng một tòa nhà. Dương Khai bắt đầu bố trí pháp trận không gian ở chỗ này. Dù sao nơi này sẽ trở thành một doanh trại, vậy dĩ nhiên là cần một pháp trận không gian liên lạc với bên ngoài, dù là pháp trận siêu cấp nơi hang núi kia, hay là pháp trận Dương Khai lưu tại mỏ quặng trước đó, đều cần liên lạc với nhau. Như vậy, cũng dễ dàng khai thác khoáng vật, tiết kiệm được rất nhiều thời gian đi lại của các đệ tử. ——oOo—— Chương 1732: Tập kích bất ngờ Nguồn: EbookTruyen.Net Mười ngày sau, trên phế tích kia, đã có dãy phòng ốc dài, bởi vì cần doanh trại ở lâu dài, cho nên khi đệ tử hai tông môn kiến tạo đều làm hết sức, không qua loa chút nào. Những phòng ốc này thoạt nhìn không tính là tinh mỹ, nhưng tính thực dụng lại rất cao, ở bên trong, giống như ở trong tông môn vậy, chỉ thiếu linh khí thiên địa. Nhưng đây cũng không phải vấn đề lớn lao gì, nếu muốn tu luyện, dựa vào thánh tinh cũng có thể. Đường bốn phía phế tích, cách mỗi một khoảng có treo một viên dạ minh châu, tản ra ánh sáng nhu hòa, khiến phế tích đen tối được chiếu rọi sáng trưng, náo nhiệt phi thường. Dương Khai đã nói cho Tiền Thông và Diệp Tích Quân biết vị trí tám mỏ quặng mà mình đã thăm dò được, hai tông rốt cuộc khai thác tám mỏ quặng này như thế nào, hắn cũng không quan tâm, đương nhiên có Tiền Thông và Diệp Tích Quân l

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.