Dark Light

thân qua cửa sổ chạy.Làm cho Tống Leave a comment

y đi, ngươi đừng gọi ta là 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k tiên sinh nữa, cũng đừng tự xưng là nô tỳ, sau này ngươi gọi ta một tiếng Dương đại ca là được rồi. – Vậy sao được? Trương Tích Nhược ngẩng đầu, liên tục xua tay, phát hiện Dương Khai đang dòm chính diện nàng, bèn vội vàng cúi thấp đầu xuống, nói: – Điều này tuyệt đối không được, nô tỳ không thể vô lễ với tiên sinh! – Ngươi cái đồ đầu bí ngô này… Dương Khai bị chọc cho tức rồi. Trương Tích Nhược thần sắc hoảng hốt, cho rằng Dương Khai thực sự tức giận, bèn vội vàng đứng dậy định quỳ xuống. Dương Khai thấy vậy, đưa tay phất một cái, liền khiến nàng ta ngã ngồi lại. – Thôi đi, ta cũng không dây dưa với ngươi chuyện này nữa, bất quá hiện nay ngươi đã ở bên cạnh ta, ta sau này cũng cần tới sự giúp đỡ của ngươi, tự nhiên sẽ không bạc đãi ngươi, ngươi trước tiên uống cái này đi. Khi nói chuyện, Dương Khai lấy từ trong nhẫn không gian ra một bình ngọc, mở nắp bình, đổ ra một viên linh đan có đan văn. – Đây là cái gì? Trương Tích Nhược hiếu kỳ liếc một cái. – Là một viên thuốc độc, ngươi dám uống không? Dương Khai nghiêm túc nói, lời vừa nói xong, đã biết bản thân đùa ác rồi, trong lòng có chút khinh bỉ bản thân. Trương Tích Nhược lại hé miệng cười, nói: – Tiên sinh gạt ta. Dương Khai thần sắc ngượng ngùng, cũng không giải thích quá nhiều, mà chỉ nói: – Uống thứ này vào, sau đó tự tìm một phòng ngủ, tu luyện cho tốt, ta mấy ngày nữa phải ra ngoài một chuyến, ngươi ngoan ngoãn ở lại đây, đừng có chạy lung tung. – Tiên sinh lại phải ra ngoài sao? Trương Tích Nhược ngẩng đầu nhìn Dương Khai, mím môi một cái, hỏi: – Có cần nô tỳ đi theo hầu hạ bên cạnh không? – Không cần đâu, ta tự chăm sóc bản thân là được. Dương Khai đứng dậy, mỉm cười đi thẳng tới căn phòng thường ngày mình tu luyện. Đợi sau khi Dương Khai đi rồi, Trương Tích Nhược mới bắt đầu xem xét viên linh đan, xem một hồi cũng không nhìn ra được cái gì, đưa lên chóp mũi ngửi ngửi, phát hiện mùi hương thơm ngát phả vào mặt, mắt đẹp chớp động, cũng không biết là nghĩ tới điều gì, sắc mặt hơi đỏ, đưa viên linh đan bỏ vào miệng. Linh đan vào bụng, lập tức hóa thành luồng khí nóng tràn vào khắp tứ chi bách hội. Trương Tích Nhược biến sắc, nào dám sơ suất, vội vàng xông vào trong một gian phòng ngủ nhỏ nhất, ngồi xếp bằng, thầm vận chuyển huyền công. Viên linh đan mà nàng ta uống, tự nhiên chính là Báo Giải Tẩy Tủy Đan mà Dương Khai tiêu tốn mấy chục vạn nguyên tính có được, có viên linh đan này hỗ trợ, Trương Tích Nhược trước khi tấn thăng tới Hư Vương cảnh, sẽ được phát triển đầy đủ với tư chất của bản thân, cũng sẽ có ích rất lớn trong việc rút ngắn thời gian tu luyện. Tiểu nha đầu tuổi tác còn nhỏ, nhưng kiến thức không cạn, tự nhiên biết được viên linh đan có vân này giá trị không nhỏ, cho dù có dốc hết tài lực của Trương gia, cũng chưa chắc có thể mua được một viên linh đan như vậy. Trong lòng đối với sự khảng khái của Dương Khai, đương nhiên vô cùng cảm kích. Ở bên kia, trong gian phòng, Dương Khai chờ xem Trương Tích Nhược uống viên Báo Giải Tẩy Tủy Đan, ngồi xếp bằng tu luyện xong mới vung tay mở ra toàn bộ cấm chế trong phòng. Ngay sau đó, hắn lấy ra gần mười cái nhẫn không gian, bắt đầu sắp xếp lại thu hoạch lần này. Nửa canh giờ sau, Dương Khai sắc mặt mừng rõ nhìn tất cả mọi thứ đã được phân loại sắp xếp trước mặt. Trong gần mười chiếc nhẫn không gian này, chỉ riếng nguyên tinh hắn đã thu hoạch được hơn tám trăm vạn. Trong đó nguyên tinh của Hàn Lãnh là nhiều nhất, gần như phải được sau trăm vạn. Ngẫm lại cũng phải, khi đó tại hội đấu giá, Hàn Lãnh vì tranh cướp Lưu Viêm với Ninh Viễn Thành, mà ra giá hơn sáu trăm vạn, trên tay hắn nếu không có nhiều nguyên tinh như vậy, sao lại dám ra cái giá đó? Nguyên tinh nhiều như vậy, quả thực khiến Dương Khai mừng như phát điên. Hắn trước đây khổ sở tích lũy, mới chỉ có không quá trăm vạn nguyên tinh mà thôi, một cuộc đấu giá lại tiêu mất mấy chục vạn, nay bỗng chốc trong tay có hơn tám trăm vạn. Xem ra, trong một khoảng thời gian dài trong tương lai, Dương Khai không cần phải rầu rĩ vì nguyên tinh nữa. Ngoại trừ số lượng lớn nguyên tinh ra, tự nhiên còn có một số loại đan dược, bất quá số đan dược này với Dương Khai mà nó

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.