Dark Light

thận a.“Ha ha, ha ha ha, cha, thật vậy Leave a comment

yệt ửng hồng… Cánh cửa 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k đại sảnh ầm ầm mở ra, Dương Khai cùng Tuyết Nguyệt một trước một sau đi ra. Ba người Thần Đồ đang ở trước cửa nghe lén vội vàng nhảy vọt ra sau, gương mặt nghi thần nghi quỷ quan sát Dương Khai cùng Tuyết Nguyệt phía trước. Ngay sau đó, trong lòng Thần Đồ liền trầm xuống… Hắn bất ngờ phát hiện, thời khắc này đôi mắt tam đệ của mình lại ửng đỏ, dường như mới vừa khóc, trên gương mặt tuấn mỹ làm cho nữ nhân đều ghen tỵ hâm mộ kia, còn lưu lại vẻ đỏ ửng khiến người ta mơ mộng… ——oOo—— Chương 1898: Ngươi chính là tên Dương Khai kia? Nguồn: EbookTruyen.Net Trời ạ! Làm sao lại xảy ra chuyện như vậy! Hai người này ở bên trong rốt cuộc làm những gì? Tam đệ tồn tại như ác ma nhân gian này, như thế nào có loại biểu hiện ly kỳ như thế? Thần Đồ thậm chí từ trong khóe mắt Tuyết Nguyệt thấy được một loại kêu là phong tình quyến rũ! Sâu trong nội tâm Thần Đồ kêu rên không ngừng, ánh mắt nhìn Dương Khai cũng thay đổi hẳn.. Một bên, Lê Nặc cùng Xuân di cũng đều ngây người như phỗng, không biết nên nói cái gì cho phải. Tuyết Nguyệt hiển nhiên cũng hiểu rõ nhất định là ba người này hiểu lầm, chỗ khóe mắt lộ vẻ ngượng ngùng càng rõ ràng hơn, ánh mắt mơ hồ, có cảm giác như có tật giật mình. – Thần Đồ huynh, ta theo Tuyết Nguyệt đi Thủy Thiên Thành một chút! – À… Thần Đồ máy móc đáp lại, căn bản không có nghe rõ rốt cuộc Dương Khai đang nói gì. – Vậy xin cáo từ trước! Dương Khai mỉm cười, ôm quyền nói: – Ngũ Phương Thương Hội bên kia, làm phiền Thần Đồ huynh nhiều hơn! Sau khi nói xong, hắn nháy mắt ra hiệu về phía Tuyết Nguyệt, hai người liền tế ra Tinh Toa, bay lên không trung. Thẳng đến bóng dáng hai người mất dạng, đám người Thần Đồ mới chợt tỉnh thần lại. Thần Đồ vỗ đùi, vẻ mặt đưa đám nói: – Xong rồi xong rồi, tam đệ sao không tự trọng như thế, sao lại làm như vậy… Còn Dương huynh nữa… Ôi… Hắn một bộ dáng bóp trán than tiếc cho hai người. Xuân di cùng Lê Nặc cũng đều là thái độ này. – Cái này ta cũng xong rồi! Thần Đồ khổ não ôm đầu, ngồi chồm hổm dưới đất không có hình tượng chút nào. – Nhị công tử, chuyện này liên quan gì tới ngài chứ? Lê Nặc tò mò nhìn hắn. – Dương huynh là người ta mang về đây. Sớm biết hắn có bệnh thích như thế, lại quen thân với tam đệ, thì đánh chết ta cũng không dẫn hắn tới Thủy Nguyệt Tinh. Lần này xong rồi, phụ thân vẫn muốn ta và tam đệ sớm ngày cưới vợ, làm tốt kéo dài con nối dõi trong nhà, nhìn tam đệ như vậy, đâu còn có thể kéo dài con nối dòng cái gì… Sau này chẳng phải gánh nặng này là một mình ta gánh chịu hay sao? Thần Đồ oán trách, lộ ra dáng vẻ bị áp lực như núi. Lê Nặc hé miệng cười nói: – Phận làm con, kéo dài con nối dòng là chuyện đạo lý chính đáng, nhị công tử còn buồn phiền gì chứ! Thần Đồ ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn Lê Nặc, bỗng nhiên nói: – Vậy bằng không cô nương hãy sinh cho ta đứa bé đi! Lê Nặc mặt đỏ lên, lườm Thần Đồ một cái, rồi sãi bước chân nhỏ chạy đi. Phía sau truyền đến tiếng Thần Đồ kêu vói theo: – Có đáp ứng hay không, cô nương phải trả lời một câu chứ! Chạy cái gì? Xuân di ở một bên lắc đầu không ngừng, đầy mặt bất đắc dĩ! – – – – – – – – – – – – Thủy Thiên Thành, chính là thành trì phồn hoa nhất, linh khí nồng đậm nhất trên Thủy Nguyệt Tinh, bất kỳ võ giả nào muốn đi vào cũng phải bỏ ra một khoản thánh tinh xa xỉ làm lộ phí. Mà muốn ở lại trong thành trì, cũng phải nộp số lượng thánh tinh tương ứng mới được. Bên trong thành lại mở ra các nhà ở lớn có nhỏ có, cung cấp cho võ giả thuê mướn. Cả Thủy Thiên Thành, quả thực là một chiếc máy kiếm tiền, mỗi một ngày đều có thể kiếm một lượng lớn thánh tinh. Tuyết Nguyệt dẫn Dương Khai đi tới Thủy Thiên Thành, cũng không cần lấy ra chứng minh thân phận, võ giả thủ vệ kia liền cung kính cho đi, đồng thời tò mò quan sát Dương Khai, không biết Dương Khai là lai lịch thế nào, mà lại đi chung với tam thiếu Tuyết Nguyệt đại danh đỉnh đỉnh kia. Vào bên trong thành, nơi Tuyết Nguyệt đi qua, không ngừng có tiếng thiếu nữ hét lên, dừng chân ngắm nhìn nàng, trên mặt họ đều lộ ra vẻ mê muội; cũng có thiếu nữ to gan, mặc hở hang liếc mắt đưa tình về phía nàng, hiển lộ phong tình; bất quá phần l

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.