Dark Light

thâm trầm, tâm tư kín đáo, ghét nhất là Leave a comment

ười nói: – Băng Vân, 3 ngà 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k n năm không gặp, hôm nay rốt cục có thể gặp lại nàng, bổn tọa thật là cảm khái mà! Một lời nói ra, bốn phương chấn động. Bất kể là mười mấy Đế Tôn Cảnh Băng Tâm Cốc, hay là cường giả các đại tông môn tới chúc mừng, lúc trước cũng chỉ đoán Băng Vân đang ở trong khách điếm, không ai dám tùy ý thả thần niệm ra dò xét đến cùng. Đám người An Nhược Vân quỳ một ngày một đêm trước cửa khách điếm, nhưng vẫn không thấy Băng Vân hiện thân, thậm chí đám người Hộ Viễn còn đang hoài nghi rốt cuộc Băng Vân có ở trong khách điếm hay không. Nếu như có ở đây, vì sao còn không hiện thân, ngược lại để cho đệ tử của mình quỳ ở đây mặc người vây xem? Nhưng một câu nói của Phong Huyền, khiến cho mỗi người đều loại bỏ hoài nghi trong lòng. Băng Vân chắc chắn là đang ở trong khách điếm! Bằng không Phong Huyền cũng không có khả năng nói ra như vậy. Thời khắc này Phong Huyền đã đích thân tới Băng Luân Thành, bất kể như thế nào Băng Vân đều phải hiện thân gặp mặt, nếu không ra, đó chính là vô lễ. Nhưng ngoài dự liệu của mọi người, sau khi Phong Huyền nói ra câu kia, bên trong khách điếm vẫn như cũ không chút động tĩnh, thậm chí ngay cả đám người An Nhược Vân đang quỳ gối trước cửa khách sạn điểm, cũng không có chút dấu hiệu gì. Đám người Hộ Viễn lẳng lặng chờ đợi một hồi, cảm thấy không khí dần dần trở nên vi diệu, không khỏi đều toát mồ hôi lạnh, khó hiểu bất an. Nét mặt Phong Huyền quả nhiên dần sa sầm xuống, hắn có thể cảm giác được, Băng Vân đang ở ngay bên trong khách điếm, nhưng hắn đã chủ động hỏi đối thăm phương mà đối phương lại không đáp lại, đây chẳng phải là không nể tình sao? Trước mắt nhiều cường giả của các tông môn Bắc Vực như vậy, Phong Huyền sao có thể xuống đài được chứ? – Băng Vân, thời gian dài như vậy không thấy, ngươi cũng làm cao quá ha? Phong Huyền lạnh lùng cười, hiển nhiên vô cùng không vui. Bên kia, An Nhược Vân nhíu mày, cất cao giọng nói: – Phong tông chủ, hiện tại gia sư có chuyện quan trọng trong người, không tiện đáp lời, xin đợi một lát. – Chuyện quan trọng? Phong Huyền nhướng mày, cũng không biết đang nghĩ tới điều gì, khẽ vuốt càm nói: – Cũng được, vậy bổn tòa chờ ở đây là được. Lúc này, Phong Khê một mực hằm hè nhìn Dương Khai chằm chằm bỗng nhiên tiến tới bên cạnh Phong Huyền, thấp giọng nói mấy câu gì đó, sau đó chỉ chỉ về phía Dương Khai. Ngay sau đó, ánh mắt Phong Huyền liền trở nên sắc bén, ngừng lại trên người Dương Khai, rồi bỗng nhiên chợt quát lớn một tiếng: – Tiểu tử kia! Tiếng quát lớn này, có xen lẫn một tia lực lượng thần hồn vi diệu, Dương Khai chỉ cảm thấy trong đầu ông lên một tiếng, bỗng nhiên trở nên choáng váng. Hắn vội vàng luống cuống thúc giục lực lượng thần thức ngăn cản, trong thức hải, Ôn Thần Liên bảy màu cũng xoay tròn, phóng ra hào quang bảy màu tràn ngập. Lực lượng ôn hòa từ trong thức hải sinh ra, lúc này Dương Khai mới cảm thấy dễ chịu một chút, nhưng miệng mũi hắn vẫn rịn ra máu tươi, không chỉ như thế, toàn thân tựa như mệt lả đi vậy, chân mềm nhũn, suýt nữa quỳ sụp xuống. Cũng may là có Ôn Thần Liên, khiến hắn cưỡng ép chống được, chỉ hơi lảo đảo một chút mà thôi. Sau khi đứng vững vàng thân hình, trong lòng Dương Khai liền nổi lên một cỗ tà hỏa. Tên Phong Huyền này chưa nói một lời đã ám hạ độc thủ với mình, chẳng những vô cùng kín đáo khiến những người khác không hề phát hiện, thậm chí còn muốn hắn phải quỳ xuống, đây rõ ràng là muốn làm nhục hắn mà. Nếu ở trước mặt nhiều người như vậy, bị Phong Huyền quát một câu đã hoảng sợ quỳ xuống, chỉ sợ mọi người đều sẽ chê cười hắn bất lực, nỗi nhục này tất yếu sẽ trở thành tâm ma trên con đường võ đạo của hắn, tâm ma này chưa diệt trừ, con đường võ đạo của hắn chỉ sợ cũng muốn dừng ở đây. Tên Phong Huyền này quả thực là quá âm hiểm hèn hạ! Dương Khai nghiến răng kèn kẹt, trong lòng căm giận ngút trời. Bên kia, Phong Huyền lại nhướng mày, tỏ ra kinh ngạc. Không ngờ Dương Khai không giống như trong suy nghĩ của hắn sẽ quỳ sụp xuống, điều này khiến cho hắn không khỏi ngạc nhiên. Vừa rồi do hắn muốn che dấu, nên cũng không dùng lực lượng quá lớn, nhưng đó cũng không phải là một tên Đạo Nguyên tam tầng cảnh có thể th

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.