Dark Light

tên quỷ lười nhác ngay cả ngày thường Leave a comment

việc có lúc hơi cảm tính, 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k nhưng “ở hiền gặp lành” sẽ không có việc gì đâu. Huống chi, thế lực Tử Tinh tuy lớn, nhưng cũng sẽ không dám trực tiếp động vào người của chúng ta. Hơn nữa với thân phận của nhị thiếu gia, sẽ không phải lo lắng về tính mạng, còn nỗi khổ về da thịt chỉ sợ là không thể tránh khỏi rồi. – Ta lo lắng chính là điều này, nhị thiếu được nuông chiều từ nhỏ, sao có thể chịu được những đau đớn về thể xác chứ. Trên mặt Xuân di hiện lên vẻ kiên quyết, nói: – Nếu Tiểu thư thật sự không yên lòng, vậy để ta đi tìm Bành trưởng lão kia tìm hiểu thử xem. – Bành Hồ sao? Lê Nặc nhướng mày: – Người này cũng không phải là hạng tốt đẹp gì, háo sắc như mạng, Xuân di không nên đi tìm hắn! – Tiểu thư yên tâm đi. Xuân di mỉm cười: – Tuy lão già Bành Hồ kia không đứng đắn, nhưng chính bởi vì như vậy mới có cơ hội để lợi dụng, cùng lắm thì ta cho hắn chút lợi ích là được, thực lực của hắn không bằng ta, không chịu nổi ta đâu. Nói rồi, Xuân di hạ quyết tâm nói: – Cứ quyết định như vậy đi, ta sẽ đi tìm hắn ngay bây giờ! – Xuân di! Lê Nặc sa sầm nét mặt, nhưng ngay sau đó Xuân di đã biến mất. Nàng lo lắng đi lòng vòng, chỉ biết âm thầm cầu nguyện Xuân di không bị thiệt thòi dưới tay Bành Hồ mà thôi. Sau khi Dương Khai và Hoa U Mộng rời khỏi Phòng đấu giá Thông Thiên, Hoa U Mộng vẫn tỏ ra như hồn vía lên mây, bước vào cõi tiên vậy, hai má đỏ bừng, tâm trạng kích động không thể tỉnh táo lại được, trong đầu không ngừng hiện lên con số 100 triệu thánh tinh… Thỉnh thoảng nàng lại liếc nhìn Dương Khai, ánh mắt đẹp lý tràn đầy vẻ cảm kích. Nếu không có người này, hôm qua Ngũ Phương Thương Hội đã bị người ta san bằng, các vị huynh đệ tỷ muội cũng đều bị giết rồi, làm gì còn được hưởng chuyện tốt to lớn như bây giờ chứ? Giờ phút này, bỗng nhiên Hoa U Mộng chợt sinh ra một loại cảm giác tin tưởng, đối phương là người có thể dựa vào. Loại cảm giác này khiến lòng nàng trở nên ấm áp, có chút say mê. Đã nhiều năm như vậy, Ngũ Phương Thương Hội đều do nàng thống lĩnh, đúng như Lê Nặc nói, tất cả tương lai và tiền đồ của mọi người đều đặt trên vai nàng, trọng trách kia thật sự rất nặng, căn bản không phải là một thân thể yếu đuối có thể gánh vác nổi. Nhưng sự việc lần này, nàng lại nghe theo chủ kiến của người này, khiến cho nàng biết được cảm giác được dựa dẫm vào một người là như thế nào. Trong lúc nhất thời nàng không kiềm chế được cảm xúc trong lòng, miên man suy nghĩ, nếu sau này cứ mãi như vậy, luôn có một người để dựa dẫm vào, thật là tốt biết bao? ——oOo—— Chương 1851: Đi ra khỏi nhà quên mang óc theo Nguồn: EbookTruyen.Net – Đây không phải là Hoa hội trưởng sao? Đang trong lúc tâm trạng của Hoa U Mộng như lạc vào cõi thần tiên, bỗng nhiên một giọng nói chợt truyền đến. Sau khi nghe được âm thanh này, Hoa U Mộng không khỏi nhíu mày, quay đầu nhìn về phía đó. Cách đó không xa, một nam nhân khoảng ba mươi tuổi đang oai vệ bước thẳng về phía nàng, vừa đi vừa cười hắc hắc, ánh mắt không ngừng quét qua những chỗ nhạy cảm trên người nàng. Quần áo của nam nhân này rất đẹp đẽ quý giá, có vẻ như có lai lịch không nhỏ, nhưng lại có đôi mắt hình tam giác, trông rất âm hiểm. Hoa U Mộng bị hắn nhìn chòng chọc như vậy, liền trở nên không được tự nhiên. Sau lưng nam nhân này còn có hai tên võ giả Phản Hư Cảnh đi theo, vẻ mặt lạnh lùng, vừa nhìn đã biết là hộ vệ. – Khương Siêu! Ánh mắt Hoa U Mộng liền hiện ra vẻ chán ghét và kiêng kỵ. Nhưng rất nhanh, nghĩ lại bây giờ nàng cũng không chỉ có một mình, mà còn có Dương Khai ở bên cạnh, lập tức khôi phục vẻ lạnh nhạt. – Ha ha, thật là “hữu duyên thiên lý năng tương ngộ”, không ngờ lại vô tình gặp được Hoa hội trưởng ở nơi này, đúng là có duyên, có duyên mà. Khương Siêu tựa như không thế vẻ mặt bài xích của Hoa U Mộng, vẫn tỏ ra hết sức vồn vã. – Khương hội trưởng cứ nói đùa, ta và ngươi đều là hội trưởng của hai thương hội, có câu “cùng nghề là địch”, ta và ngươi chẳng có duyên phận gì hết. Hoa U Mộng lạnh lùng nói. – Địch nhân sao? Khương Siêu không chút phật lòng, khẽ nhếch mép nói: – Ta rất thích câu “cùng nghề là địch” này, Hoa hội trưởng chính là oan gia của bổn công tử đó. Nghe giọng điệu ỡ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.