Dark Light

tên mãng phu thôi, sao biết được ý tứ Leave a comment

út. Đối phương cũng lạnh 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k lùng nhìn lại, không có chút ý tứ né tránh ánh mắt của hắn. Hai người của Tinh Thần Cung cũng không lên tiếng. Nam nhân anh tuấn kia chỉ nhướng mày, dường như có vẻ không vui, còn nữ tử kia thì lại tỏ ra hứng thú chớp chớp mắt, tựa như đang chờ đợi một màn kịch hay vậy. – Mặc dù có chút thừa thãi, nhưng ta vẫn muốn hỏi một chút… các hạ xưng hô như thế nào vậy? Dương Khai mỉm cười nhìn thanh niên áo xanh kia, không chút tỏ ra tức giận. Hắn vừa nói chuyện, vừa dùng tâm thần liên lạc với Tiểu Huyền Giới, để Hoa Thanh Ti giúp mình tìm hiểu thân phận của một nam một nữ Tinh Thần Cung kia. Dù sao Tinh Thần Cung cũng là sư môn của nàng, nàng sẽ nhận ra được hai người này. Thanh niên áo xanh kia nghe vậy, hừ lạnh một tiếng nói: – Bát Phương Môn, La Nguyên! – Thì ra là La huynh, ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu, thất kính thất kính! Dương Khai tỏ ra vẻ kinh ngạc, tựa như thật sự đã nghe qua đại danh La Nguyên rồi vậy. Kỳ thực, ngay cả cái tên Bát Phương Môn, hắn cũng là lần đầu nghe được. Vẻ khinh bỉ trên mặt Tiêu Bạch Y càng đậm, hừ lạnh nói: – Cũng may ngươi không phải đệ tử Thanh Dương Thần Điện của chúng ta, nếu không ta đã sớm ra tay thanh lý môn hộ rồi! – Ha ha… Dương Khai cười một tràng, đột nhiên, vẻ mặt lại hơi biến sắc. Lúc này, hắn đã nhận được câu trả lời của Hoa Thanh Ti. Khiến hắn không ngờ chính là, một nam một nữ Tinh Thần Cung này đều có lai lịch rất lớn. Nam tử kia chính là con của Tiêu Vũ Dương, Tiêu Thần! Dương Khai đương nhiên biết Tiêu Vũ Dương, tu vi Đế Tôn lưỡng tầng cảnh, có thân phận là Ngân tinh sứ của Tinh Thần Cung, danh chấn Nam Vực. Nên nói là “hổ phụ bất khuyển tử”, thực lực của Tiêu Vũ Dương mạnh mẽ, địa vị cao quý, con trai hắn tài trí cũng không tầm thường, cùng với đám người Vô Thường, Hạ Sanh, Trang Bất Phàm là những nhân tài mới xuất hiện xuất sắc nhất Nam Vực, tuổi còn trẻ mà danh tiếng đã lan xa. Tiêu Thần là vậy, mà lai lịch cô gái kia lại càng dọa người hơn nữa. Nàng chính là viên ngọc quý của Minh Nguyệt Đại Đế, Lam Huân công chúa! Nàng này chính là đối tượng mà những thanh niên chưa kết hôn trên toàn Nam Vực muốn theo đuổi nhất. Nếu như có thể có được một người vợ như vậy, thì tối thiếu cũng phải rút ngắn được thời gian phấn đấu xuống mấy trăm năm! Có một nhạc phụ như Minh Nguyệt Đại Đế, cả Tinh Giới này còn chỗ nào mà không dám xông pha? Ai dám trêu, ai dám chọc chứ? Chỉ có điều… Tuy danh tiếng của Lam Huân công chúa rất lớn, nhưng cũng rất ít khi đi ra ngoài, cho nên người ngoài hầu như không thể gặp được nàng. Dương Khai thật không ngờ, với thân phận và địa vị của nàng như vậy, lại cũng đi vào trong Tứ Quý Chi Địa rèn luyện, hơn nữa còn dựa vào tu vi ngang bằng với hắn mà vào được. Minh Nguyệt Đại Đế không sợ bảo bối khuê nữ của hắn sẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn trong Tứ Quý Chi Địa sao? Nghĩ đến đây, Dương Khai lại liếc mắt nhìn về phái Tiêu Thần. Có một hộ hoa sứ giả như vậy, chắc có lẽ cũng sẽ không để cho Lam Huân phải rơi vào nguy hiểm. Những suy nghĩ trong đầu Dương Khai lóe len nhanh như chớp, tuy mọi người thấy sắc mặt của hắn hơi khác thường, nhưng cũng không biết rốt cuộc hắn đang suy nghĩ gì. Chỉ nghĩ rằng hắn bị Tiêu Bạch Y dọa cho phát sợ, trong lòng không khỏi cảm thấy khinh thường. Dương Khai cúi đầu xuống, nhìn lạc ấn hình thoi trên mu bàn tay của mình, lẩm bẩm: – Thứ này quả nhiên chính là Tinh Ấn… Vừa rồi hắn đã lờ mờ suy đoán, cảm thấy thứ này chắc chắn là bằng chứng để tiến vào Toái Tinh Hải. Chỉ có điều hắn chưa nghĩ xong thì đám người Vô Thường đã xuất hiện, khiến cho hắn không có cơ hội đi chứng thực. Mà lời La Nguyên nói ra, không ngờ đã xác nhận suy đoán của hắn. Không ngờ Tinh Ấn lại xuất hiện trên trán một con yêu thú, sau khi bị Dương Khai đánh chết, nó lại chuyển dời sang tay của hắn, hơn nữa còn nằm ở vị trí rất rõ ràng là mu bàn tay… Điều này khiến cho Dương Khai muốn không gặp phiền toái cũng không được. Trong lòng hắn khẽ động, đảo mắt nhìn về phía Vô Thường nói: – Vô Thường huynh, có một hào kiệt như huynh ở đây, lại để cho một tên đi ra từ tông môn nhỏ bé như vậy hất hàm sai khiến, lớn lối càn rỡ mà trông được sao

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.