Dark Light

sao?…… A, bọn họ đến đây sao? Thật Leave a comment

yệt vọng. – Đế Tôn tam tầ 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k ng cảnh? Dương Khai trợn trừng mắt, sau khi nhận ra tu vi của người này, thất thanh kêu lên: – Phong Huyền! Lão lại ẩn mình ở đây! Trước đó hắn đã nhận được tin tức, nói là Phong Huyền đang trấn giữ trong Băng Luân Thành, nhưng bây giờ hắn mới biết, Phong Huyền vốn không ở Băng Luân Thành, ngược lại luôn canh giữ ở bên cạnh Nam Môn Đại Quân, thậm chí còn ngụy trang mặt mũi, thu liễm dao động tu vi của mình, giả mạo thành một Đế Tôn nhất tầng cảnh bình thường. Lão thân là tông chủ của Vấn Tình Tông, trên tay nhất định là có bí thuật tương ứng có thể làm được bước này. Lão làm như vậy, hẳn là để phòng bị Băng Vân, nhưng không nghĩ tới Băng Vân không tới, lại chờ được Dương Khai, có thể nói là vô tâm cắm liễu liễu xanh um. Mấy năm trước lão Hồn giáng ở Toái Tinh Hải, mượn thân thể Phong Khê con trai mình đánh nhau một trận với Dương Khai. Tuy rằng cuối cùng chiến bại, ngay cả con trai đều bị giết, nhưng sau trận chiến ấy lão cũng ghi tạc trong lòng các loại thần thông của Dương Khai. Giờ này Nguyệt Nhận vừa ra, Phong Huyền liền nhận ra thân phận của Dương Khai. – Hiện tại biết đã muộn rồi! Bổn tọa biết tiểu súc sinh ngươi có quan hệ mật thiết với Băng Tâm Cốc, không nghĩ tới ngươi lại chui đầu vô lưới! Thật là đi mòn gót giày không tìm thấy, khi được lại không phí chút công phu! Tiểu súc sinh hãy nhận lấy cái chết! Phong Huyền cười lạnh một tiếng, thúc giục đế nguyên, quanh thân diễn hóa đại đạo pháp tắc, lại tạo thành những sợi xiềng xích pháp tắc đế nguyên, trói buộc về phía Dương Khai. Dương Khai hơi biến sắc, bất đắc dĩ thu lại bàn tay đang chộp tới Nam Môn Đại Quân, sắc mặt trở nên trang nghiêm trang trọng, hai tay nhanh chóng kết ấn, trong miệng khẽ ngâm: – Năm tháng thăng trầm, như thoi đưa như mộng! Ấn thành, liền chụp xuống hướng đầu của Phong Huyền. – Tuế Nguyệt Như Toa Ấn! Phong Huyền hoảng hốt, cảm nhận được trong thần thông này chứa uy năng lớn lao, cường đại như Đế Tôn tam tầng cảnh lão này cũng không khỏi kinh hồn táng đởm, hơn nữa ở trước mặt thần thông đó, bỗng nhiên lão sinh ra một cảm giác vô cùng cổ quái. Bốn phía hết thảy dường như đều ngưng lại. – Pháp tắc thời gian! Phong Huyền mặt trầm như nước. Năm đó ở trong Toái Tinh Hải, Dương Khai đã từng thi triển Tuế Nguyệt Như Toa Ấn, chính là thần thông này đã làm cho thân Hồn giáng của lão bị thua, con trai bị giết… cho nên mấy năm nay Phong Huyền luôn tra xét lai lịch cùng huyền bí của thần thông này. Công phu không phụ lòng người, cuối cùng lão đã tra ra được. Đây là Tuế Nguyệt Như Toa Ấn, chính là độc môn thần thông của Tuế Nguyệt Đại Đế, một ấn đánh ra, chẳng những có thể làm cho năm tháng thăng trầm, mà còn liên lụy tới pháp tắc thời gian, tuyệt đối là bí thuật cường đại có thể để cho tất cả Đế Tôn Cảnh đều đỏ mắt mơ ước. Giờ này Dương Khai lần nữa thi triển Tuế Nguyệt Như Toa Ấn, so với mấy năm trước không thể nghi ngờ càng thêm thuận buồm xuôi gió. Phong Huyền bị pháp tắc thời gian kia bao phủ, lập tức sững sờ trong nháy mắt. Mà ngay trong nháy mắt này, Dương Khai đã nhoáng lên một cái xẹt qua bên cạnh lão, như mãnh hổ xuống núi nhào tới trước mặt Nam Môn Đại Quân. Nam Môn Đại Quân hoảng hốt vội vàng thối lui ra sau, đồng thời vận lên đế nguyên muốn phản kháng. Nhưng hắn cũng giống như Dương Khai, chỉ là Đế Tôn nhất tầng cảnh mà thôi, như thế nào có thể phản kháng được? Ngay cả Đế Bảo cũng không kịp tế ra, đã bị Dương Khai một tay chụp cổ, ngay sau đó một lực lượng hung mãnh như biển gầm xâm nhập trong cơ thể hắn, đấu đá lung tung trong kinh mạch máu thịt của hắn… Lập tức Nam Môn Đại Quân kêu lên một tiếng đau đớn, sắc mặt tái nhợt, trên trán mồ hôi nhỏ giọt. – Đừng ép ta giết ngươi, dầu gì ngươi cũng là một đại sư trận pháp, có thể có trình độ thế này cũng không dễ dàng! Dương Khai thấy Nam Môn Đại Quân còn muốn phản kháng, không khỏi hừ lạnh một tiếng. Nam Môn Đại Quân chán nản thở dài, tán đi một thân đế nguyên, để mặc cho Dương Khai nâng hắn lên. Đúng lúc này, truyền ra một tiếng răng rắc nhỏ. Dương Khai quay đầu nhìn lại, liền thấy Phong Huyền đang bị pháp tắc thời gian ảnh hưởng, không ngờ từ trong thoát vây. Uy lực c

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.