Dark Light

rồi. Nhìn xem những con chim nhà chúng Leave a comment

ường như đã gặp đối phương 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k ở đâu rồi thì phải. Sự phát hiện này khiến Dương Khai nhướng mày. Nếu như hắn không đoán sai, người này chắc hẳn chính là giáo chủ thần bí của Thi Linh Giáo kia. Nhưng Dương Khai chợt nhận thấy trên người hắn không không có chút thi khí nào! Nói cách khác, hắn cũng không phải là Thi Linh tộc. Chẳng lẽ đúng như Dương Viêm nói, người này là người đã đại chiến với Dương Viêm năm xưa, chỉ vì nắm giữ được phương pháp chuyển hóa và khống chế Thi Linh tộc, cho nên mới có thể làm mưa làm gió được? Trong lúc Dương Khai đang trầm tư suy nghĩ, kia người bỗng nhiên cười vang, rồi nhẹ nhàng vỗ tay, dùng một loại ngữ điệu tán thưởng nói: – Quả nhiên ngươi đã tìm tới đây, đúng là can đảm đó! Nghe được giọng nói của người này, Dương Khai giương liền mày lên, vẻ mặt trở nên cổ quái, ánh mắt thâm thúy nhìn thẳng về phía hắn, tựa như đang xuyên thấu qua lớp ngăn cách kia để nhìn rõ hình dạng của hắn vậy. Đối phương cũng không có ý định che giấu, lực lượng kỳ dị ở trên mặt dần dần tan đi, lộ ra một gương mặt anh tuấn. – Lục Diệp? Dương Khai khẽ quát. Người này, không ngờ lại chính là người đã kiếm chuyện với hắn mấy lần, thậm chí còn chặn giết hắn, thiếu chủ Lưu Vân Cốc, Lục Diệp! Lần đầu tiên chạm trán với hắn là lúc tranh đoạt Hồng Chúc Quả trong lần Lưu Viêm Sa Địa mở ra kia, Lục Diệp đánh lén, Dương Khai và hắn giao đấu một trận, kết quả đã chém rơi một cánh tay của hắn, nhưng cũng để cho hắn trốn thoát mất. Lần chạm trán sau chính là trận chiến ở Long Huyệt Sơn, sau lưng Tạ gia có bóng dáng của Lục Diệp, là do Lục Diệp giật dây khống chế đám người Tạ Lệ tấn công Long Huyệt Sơn. Dương Khai không biết là rốt cuộc hắn và Lục Diệp có thù oán gì, mà lại khiến cho Lục Diệp nhớ đến hắn như vậy. Trước kia Dương Khai còn tưởng rằng hắn chỉ là đơn thuần thù địch với mình, nhưng hiện tại… trong đầu Dương Khai bỗng nhiên lóe lên một cái, liên kết đủ loại đầu mối lại, liền hiện lên một suy đoán hết sức to gan. – Có lẽ ta không nên xưng hô ngươi là Lục Diệp, dù sao đây cũng chỉ là thân thể sau khi ngươi đoạt xá! Dương Khai khẽ nhếch mép, lộ ra vẻ khẳng định nói. Lục Diệp đang ngồi ngay ngắn trên ghế rõ ràng thoáng ngạc nhiên một cái, tựa như đã bị nói trúng tim đen làm cho hơi giật mình vậy, hắn liền nhìn Dương Khai nói: – Không ngờ ngươi cũng đoán ra, bổn tọa quả thực là đã coi thường ngươi! – Điều này có gì khó chứ? Dương Khai khẽ cười nói: – Lần đầu tiên gặp chúng ta mặt là tại Tẩy Hồn Thần Thủy trong Lưu Viêm Sa Địa. Ở đó ta đã lấy được một khối Hư Niệm Tinh, còn ngươi từ đó về sau nhớ ta mãi không quên, chẳng lẽ Hư Niệm Tinh là của ngươi sao? Gương mặt vốn anh tuấn hiền lành của Lục Diệp bỗng nhiên trở nên dữ tợn, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, quát lên: – Không sai, Hư Niệm Tinh đó chính là của bổn tọa, ngươi đã giấu nó đi đâu, sao bổn tọa không thể cảm ứng dược khí tức của nó? Chuyện này quả thực chính là ác mộng của Lục Diệp. Nếu Dương Khai không đoạt đi Hư Niệm Tinh của hắn, sau khi đoạt xá, hắn chỉ cần dung hợp Hư Niệm Tinh vào cơ thể, thì trong nháy mắt ít nhất cũng sẽ khôi phục được một nửa thực lực. Cho dù bị thiên địa pháp tắc U Ám Tinh áp chế khiến hắn không thể đột phá Hư Vương Cảnh ở đây, thì với tu vi với Phản Hư Cảnh đỉnh phong, hắn muốn rời khỏi U Ám Tinh cũng không có vấn đề gì lớn. Lúc đó, chỉ cần hắn tìm một chỗ bế quan mấy chục năm, thì việc khôi phục tu vi vốn có cũng không phải mộng tưởng, đến lúc đó, cả Tinh Vực chính là thiên hạ của hắn. Nhưng viễn cảnh tốt đẹp này đã bị Dương Khai phá hủy tất cả! Hắn không thể cảm ứng được Hư Niệm Tinh chứ đừng nói chi đến việc tìm lại nó. Đây chính là tinh hoa tu luyện cả đời hắn kết tinh thành, nếu không có vật đó thì với tố chất thân thể của Lục Diệp, muốn khôi phục thực lực quả thực là khó như lên trời. Bao năm qua, hắn mới chỉ tu luyện đến tu vi Phản Hư tam tầng cảnh, điều này quả thực làm cho hắn khó có thể nhịn nổi! – Ngại quả, thứ đó đã bị ta dung hợp rồi! Dương Khai cười tủm tỉm dùng ngón tay chỉ vào đầu của mình. – Không thể nào! Lục Diệp liên tục lắc đầu phủ nhận, khinh bỉ nhìn Dương Khai như một con kiến hôi, rồi cười nhạo nói: – Dựa vào thự

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.