Dark Light

rồi.”Hoàng đế khoanh tay đi trước, cũng Leave a comment

Vi định lén về Trân Bảo c 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k ác xử lý xong hai con mắt gấu mèo. Thổ nhân đó thật không biết thương hương tiếc ngọc, đến giờ hai mắt còn bỏng rát, không dám chớp nhiều.”Hàn Vi Vi!” Cùng lúc, Ngụy Tác lại gầm lên trầm trầm.”Gì hả?” Hàn Vi Vi khinh thị đáp, giọng cực kỳ khiêu khích.Ngụy Tác hung hãn bảo: “Ta đổi ý rồiTừ hôm nay ngươi làm nô lệ cho ta! Hiện tại, lập tức!”Hàn Vi Vi hơi kinh ngạc: “Lão lưu manh, ngươi nói cái gì?””Thế nào, lẽ nào định nuốt lời?” Ngụy Tác lạnh giọng: “Nếu không định nuốt lời thì đổi luôn xưng hô đi.””Ta…””Biết ngay ngươi sẽ nuốt lời. Đằng nào thì trông ngươi thế này, nam tử mập ở Bắc Hàn thành cùng rất xứng, một con gấu chó mập ú, một con gấu mèo.” Ngụy Tác cười lạnh nhìn Hàn Vi Vi sững người.”Không phải một tháng sao, còn thế nào nữa? Từ bây giờ thì từ bây giờ.” Hàn Vi Vi nghiến răng nghiến lợi gọi, “Ai nói ta nuốt lời hả. Chủ nhân.””Đi thôi, theo ta về chỗ ở.” Ngụy Tác sầm mặt nói với nàng ta.——oOo——Chương 90: Đại tiểu thư làm nô lệNguồn: EbookTruyen.Me”Hắn thật sự quá vô sỉ.”Theo Ngụy Tác về chỗ ở thiên cấp, Hàn Vi Vi nghiến răng kèn kẹt.Gã đi qua những chỗ đông người đã đành, lại đi hai vòng quanh Linh Nhạc thành. Chẳng phải muốn nhiều người thấy nàng ta thế này sao?May mà nàng ta chưa đổi y phục Trân Bảo các, hơn nữa bị đánh thành thế này một cách thảm vô nhân đạo, dù sư thư Cơ Nhã thấy cũng không nhận ra, bằng không thì ai đó nhận ra nàng ta là đường đường đại tiểu thư Trân Bảo các chắc sẽ cười chết mất.Thị vệ ở đại điện thấy rõ việc nàng ta bị đánh thành thế này, cùng bị nàng ta đe nẹt không được cho ai biết, nhất là không được báo với sư thư Cơ Nhã, Cơ Nhã mà biết tất nàng ta bị giáo huấn suốt ngày, sau này ra đường tất có cảm đám người bám theo.Âm hiểm, lòng dạ cực kỳ âm ám! Trừ vô sỉ sỗ sàng cộng thêm lưu manh, nàng ta lại cho thêm một định nghĩa nữa về Ngụy Tác.Kỳ thực nàng ta trách lầm gã.Ngụy Tác đi đến hai vòng quanh Linh Nhạc thành vì bị Nam Cung Vũ Tinh khiến cho thất hồn lạc phách.Nam Cung Vũ Tinh mắng mỏ một trận thì chưa biết chừng gã còn dễ chịu hơn, nàng càng nhẹ nhàng, càng bình thản thì gã càng khó chịu.Nhất là nghĩ đến việc nàng nói gã tiêu linh thạch thế nào là việc của gã, dù một lần tốn bảy nghìn linh thạch cũng không cần giải thích gì với nàng thì gã càng hoảng lên. Trước đây, dù gã tốn mấy trăm linh thạch thuê chỗ ở thiên cấp, nàng cũng nhắc nhở gã.Nghĩ đến việc mình chưa làm gì, nhìn linh hoa viên và linh tuyền trì, có thể từ rày Nam Cung Vũ Tinh cách xa gã, sau này không còn cơ hội cùng nàng ngâm ôn tuyền thì gã hối hận đến độ chỉ muốn nhảy xuống chết đuối cho xong.”Thế nào, chủ nhân, có cần ta đi hỏi Nam Cung Vũ Tinh là có thích đến cùng ngâm ôn tuyền chăng?” Đúng lúc đó Hàn Vi Vi nhìn quanh một vòng, thấy gã ngơ ngẩn nhìn linh tuyền trì, lại bồi thêm một câu không nhân đạo tí nào.Ngụy Tác tức thì ghê tởm muốn nôn ra, quyết định chơi sát vát, không ngược đại nô lệ đáng ghét này một phen thì ta không phải Ngụy Tác nữa.Lạnh lùng nhìn Hàn Vi Vi đang đắc ý, Ngụy Tác đi đến linh tuyền trì, “đứng đó cho ta là được rồi.”Ngụy Tác càng thống khổ, Hàn Vi Vi lại càng cao hứng. Gã nói vậy, nàng ta còn cố ý hỏi thật dịu dàng, “Chủ nhân thật sự muốn ta đứng ở đây, không cần đi hỏi Nam Cung Vũ Tinh?””Ta định ngâm mình trong linh tuyền trì một chốc, nếu ngươi muốn nhìn ta cởi y phục thì cứ vào cũng được. Còn không thì ngậm miệng lại, ngoan ngoãn đứng đó.””…””Hái chút hoa quả mang vào đây.” Ngụy Tác cởi trần trụi xong, nhảy xuống linh tuyền trì, gọi với ra ngoài.Thật sự sai khiến như nô lệ?Hàn Vi Vi tròn mắt không dám tin. Nhưng lập tức kêu lên vì mắt vừa trừng là đau chết được. Nàng ta tức thì rủa thầm gã thậm tệ, nhưng nghĩ đến việc bị gã cho con lợn mập một năm không tắm ở Bắc Hàn thành, nàng ta đành hái mấy loại hoa quả rồi tiến vào.Ngụy Tác ngâm mình trong linh tuyền trì, chỉ lộ cái đầu lên, nhìn từ xa rồi nói, “Ngươi thế này sao mà làm nô lệ được, chân tay lóng ngóng, hái hoa quả cũng không biết được nữa hả? Cả quả bị sâu đục cũng mang cho ta ăn?””Làm nô lệ còn phải thông minh lanh lợi?”Hàn Vi Vi tắt tiếng, bất quá đành chịu lép vì quả thật một trái đúng là bị sâu đục thối nhũn một chỗ. Như

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.