Dark Light

Quốc Công phủ và chỗ ở của các quan lại Leave a comment

y xuống bàn chân, khiến cả 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k người hắn như rơi vào hầm băng, vội vàng khàn giọng nói: – Dương đại sư, chuyện hôm nay đúng là Lâm sư đệ ta không đúng… – Vốn chính là hắn không đúng! Dương Khai hừ lạnh một tiếng. – Nhưng xin Dương đại sư nể tình Lâm sư đệ ta đã bị dạy dỗ, cho hắn một cơ hội hối cải để làm người mới đi! Hắn gương mặt khẩn thiết cầu xin. – Giết người thì thường mạng! Ta bất quá là đánh hắn ngất xỉu, cái này gọi là được dạy dỗ à? Dương Khai cười lạnh không ngừng, nói châm chọc: – Tính mạng của người khác đối với các ngươi rẻ rúng như vậy sao? Nam nhân trung niên thấy hắn không chút động lòng, không khỏi trên trán toát ra mồ hôi, cũng không biết là cấp bách hay là đau, cắn răng nói: – Nói thật cho Dương đại sư biết, Lâm Duẫn sư đệ… là cháu của Lâm Duệ phó môn chủ tông ta! Hắn đưa ra Lâm Duệ, cũng là hy vọng Dương Khai có thể sợ ném chuột vỡ đồ, bán cho hắn chút mặt mũi. Nào biết Dương Khai bật cười một tiếng, cuồng ngạo nói: – Lâm Duệ là người nào, liên quan gì với ta! Nam nhân trung niên sắc mặt trắng bệch, ý thức được chuyện hôm nay là không có cách nào lành. – Dù sao hôm nay ta phải giết người, không phải ngươi chính là tên ngất đi kia! Dương Khai cổ tay run lên, Bách Vạn Kiếm hiện ra, trong nháy mắt tràn ngập đế ý vô tận, đế vận đặc hữu cùng dao động kiếm khí kia làm như tại trên mặt hồ tĩnh lặng ném xuống một hòn đá lớn, tạo nên tầng tầng gợn sóng, lan ra bốn phía. Hắn dùng Bách Vạn Kiếm chỉ về phía nam nhân trung niên xa xa, nói: – Chính ngươi chọn một đi! Nói xong, khóe miệng hắn nhếch lên, cười khẩy nói: – Hay là nói ngươi nguyện chết thay cho tên kia, tên kia là cháu của phó môn chủ các ngươi, nếu ngươi chết thay cho hắn, nói không chừng phó môn chủ các ngươi sẽ chiếu cố thật tốt người nhà của ngươi! – Này này này… ta ta ta… Nam nhân trung niên không ngừng thụt lùi, lời nói không mạch lạc, ánh mắt run rẩy nhìn chằm chằm Bách Vạn Kiếm trên tay Dương Khai. Mặc dù hắn chưa từng nhìn thấy Đế Bảo, nhưng thời khắc này cũng cảm nhận được thanh trường kiếm này bất phàm, cũng biết Dương Khai cũng không phải là đang nói đùa, hắn thấy rõ ràng sát khí trong mắt Dương Khai, dày đặc như thực chất. Chỉ là… tuy rằng Lâm Duẫn thân phận ở Bát Phương Môn không thấp, nhưng chuyện bảo hắn chết thay này hắn như thế nào chấp nhận? – Ngươi không chọn, thì ta tự mình quyết định vậy! Dương Khai hừ nhẹ, lại nhìn Tần Triêu Dương nói: – Tần gia chủ, bọn họ giết một người trong tộc ngài, ta dùng bí bảo của Tần gia chém chết, coi như là Tần gia tự mình báo thù rửa hận, được chứ? – Được! Tần Triêu Dương quát to: – Làm phiền Dương lão đệ! Dương Khai gật gật đầu, Bách Vạn Kiếm vừa động, đang định thi triển sát chiêu, bỗng nhiên hơi đổi sắc, ngẩng đầu nhìn lên không trung, bỉu môi nói: – Nếu đã tới thì hiện thân đi, còn lén lén lút lút làm gì? – Còn có người ư? Tần Triêu Dương biến sắc, vội vàng nhìn lại hướng kia, lại thấy bên kia trống không một ai, không khỏi sắc mặt nghi hoặc. Mà đúng lúc này, trong hư không kia gợn sóng một trận, hai bóng người bỗng nhiên quỷ mị hiện thân. Hai bóng người này một nam một nữ, nam nhân là thanh niên, sắc mặt lạnh lùng, dường như mọi sự không quan tâm, thần thái lạnh như băng; thiếu nữ thì yêu kiều khả ái, khuôn mặt mịn màng, lẳng lặng đứng ở phía sau thanh niên kia, đôi mắt đẹp của nàng luôn dán sau lưng người thanh niên, dường như ở trong mắt nàng, trên đời này trừ người thanh niên trước mặt này, không có ai khác nữa. – Là hắn! Tần Triêu Dương sắc mặt âm trầm xuống. Lão đương nhiên nhận ra, một nam một nữ này đều là đệ tử Bát Phương Môn, ngày đó là theo đám người nam nhân trung niên và Lâm Duẫn cùng đi tới Tần gia. Những người Bát Phương Môn này, cũng chính là với thanh niên này như Thiên Lôi sai đâu đánh đó. Chỉ có điều thanh niên này từ khi đến ở Tần gia vẫn luôn đóng cửa không ra ngoài, nghe người làm nói hắn luôn khắc khổ tu luyện, chưa từng có nửa phút thư giãn. Tần Triêu Dương còn biết, người này tên là La Nguyên, chính là nhân tài mới xuất hiện cùng phát sáng chung với Dương Khai ở trong Tứ Quý Chi Địa. Còn nữ nhân mặt tròn kia, dường như là con gái của môn chủ Bát Phương Môn, có tình ý

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.