Dark Light

quan lại cùng với một ít Vương phủ, Leave a comment

ý xé rách không gian. – C 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k ó chuyện bực này ư? Phù lão cả kinh thất sắc, ánh mắt lóe lên một cái, hồ nghi hỏi: – Chẳng lẽ… Người này là vị đệ tử trên Linh Thú Đảo? Lão ta mặc dù không chỉ mặt gọi tên nói cho cùng là ai. Nhưng vô luận là Hoa Phi Trần hay là Doãn Nhạc Sinh, đều biết lão ta rốt cuộc đang nói người nào. Nếu Dương Khai thật sự là người đệ tử đó thì phiền toái rồi. Người đó được xưng người thứ nhất dưới 10 đại Đế Tôn, cả Tinh Giới, trừ 10 Đế Tôn phong hiệu lớn đứng đầu, là thuộc về hắn cường đại nhất. Mà hắn còn ở trên Linh Thú Đảo, là người của Thú Vũ Đại Đế, nhận được sự coi trọng sâu sắc của Thú Vũ Đại Đế. Đệ tử của hắn ai dám động chứ? Động đến hắn chẳng khác nào động đến Linh Thú Đảo, cho dù là với thân phận của Phù lão cùng Lâm Nhi cũng không gánh nổi cái hậu quả này. Cho nên Phù lão không khỏi có chút khắc khoải trong lòng, cảm giác mình có phải chọc tới người nào không nên trêu hay không. Doãn Nhạc Sinh lắc đầu nói: – Theo ta được biết, giữa tiểu tử này cùng vị đại nhân kia cũng không có quan hệ. Phù lão cứ yên tâm đi. – Ngươi làm thế nào biết? Phù lão cẩn thận hỏi, lão ta có thể trở thành cận vệ của Lâm Nhi, đương nhiên là người cực kỳ cẩn thận. Doãn Nhạc Sinh mỉm cười, đáp: – Bởi vì người này đến từ Nam Vực. – Nam Vực… Phù lão nghe vậy, không khỏi nhẹ nhàng thở ra, nói: – Nếu là như vậy, trái lại cùng kia người không có quan hệ gì. Dừng một chút, lão ta chợt nói: – Hóa ra Thiên La Phong Tuyệt Đại Trận của các ngươi là muốn phong tỏa không gian. Doãn Nhạc Sinh cười gằn nói: – Đương nhiên, không có thần thông không gian, ta trái lại muốn nhìn một chút hắn có thể lật lên bọt sóng gì không. Hoa Phi Trần bỗng nhiên chen miệng hỏi: – Tiểu tử kia có phải đã tấn thăng Đế Tôn hay không? Môn hạ vị đệ tử họ Diêu đó là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, nhưng vẫn bị Dương Khai dùng một chưởng đánh chết. Mà Phù lão cùng Lâm Nhi cũng đã thua thiệt dưới tay của Dương Khai, đây không thể nghi ngờ cũng nói rõ một sự thật hắn đã là Đế Tôn, nếu không sao có thể làm đến loại trình độ này. – Không sai, các ngươi cho rằng hắn là cảnh giới gì? Phù lão quái dị nhìn hắn. Hoa Phi Trần cau mày đáp: – Doãn sư điệt nói lúc ở Toái Tinh Hải, hắn còn là Đạo Nguyên Cảnh, không nghĩ tới… Doãn Nhạc Sinh mỉm cười, nói: – Tư chất của người này không tầm thường, cơ duyên nghịch thiên, có thể chiếm được cơ duyên tấn thăng Đế Tôn trong Toái Tinh Hải cũng không kỳ quái, sư điệt ta cũng chưa tấn thăng Đế Tôn. Nếu không phải như thế, ta cũng không cần thỉnh động Hoa sư thúc cùng chư vị sư huynh đệ xuất thủ giúp một tay. Hắn một bộ dáng không kinh sợ khi thấy chuyện quái dị, tựa hồ sớm có dự liệu với chuyện này. – Toái Tinh Hải… hắn đi qua Toái Tinh Hải sao? Phù lão lại thất kinh: – Đây chẳng phải là nói, hắn mới vừa tấn thăng Đế Tôn không lâu? Một người vừa mới tấn thăng Đế Tôn Cảnh không lâu, có lẽ ngay cả cảnh giới cũng chưa củng cố. Một thanh niên mà đế nguyên còn không chuyển hóa hoàn toàn, có thể lấy ưu thế tuyệt đối chế trụ bản thân mình, điều này không khỏi làm Phù lão sinh ra một loại cảm giác vô cùng không chân thật. Mình chẳng lẽ già rồi sao? – Phù lão không cần kinh ngạc, mặc kệ hắn chiếm được cơ duyên gì, thực lực thì đã sao. Lần này hắn đều hẳn phải chết không thể nghi ngờ. Gương mặt của Doãn Nhạc Sinh hiện lên vẻ thâm độc. – Các ngươi càu nhàu cái gì? Lâm Nhi ở một bên nghe hồi lâu, thời khắc này không kiên nhẫn thúc giục: – Ta muốn các ngươi phải bắt được tên kia, giao cho bổn tiểu thư xử trí. Các ngươi còn không hành động, thậm thò nửa đi nửa ở ở nơi này làm cái gì chứ. Doãn Nhạc Sinh quay đầu, mỉm cười nói: – Lâm Nhi tiểu thư đừng vội, đối phó người đó cần chút thủ đoạn đắc dụng mới được. Nhưng mà tiểu thư xin yên tâm, trong vòng năm ba ngày, Doãn mỗ nhất định hai tay dâng lên người đó. Đến lúc đấy Lâm Nhi tiểu thư muốn xử trí hắn sao thì cứ xử trí như vậy. Lâm Nhi hừ hừ, nói: – Tốt nhất là như vậy, đến lúc đó bổn tiểu thư nhất định lột sạch y phục của hắn, vứt hắn xuống địa phương nhiều người nhất, để tất cả mọi người nhìn chuyện cười của hắn. Nàng một bộ dáng nảy sinh ác độc, trên mặt một mảnh khoái ý, dường như đây cũng là s

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.