Dark Light

qua, bức tường màu trắng đá đen, Leave a comment

yền của hắn đã đánh cho đầ 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k u con yếu thú biến dạng, giá trị chắc chắn là bị giảm xuống. Nghe hắn nói vậy, lão giả kia mới giật mình hồi phục lại tinh thần, vẻ mặt nghiêm lại, ôm quyền nói: – Lão hủ bái kiến tiểu huynh đệ, tiểu huynh đệ quá lời rồi, nếu không có ngươi kịp thời ra tay, chỉ sợ Phỉ Nhi đã sớm mất mạng rồi, tiểu lão nhi còn phải đa tạ ơn cứu viện của tiểu huynh đệ, nào dám trách tội chứ. – Lão tiên sinh khách khí rồi, chắc hẳn là do ta đột nhiên đi tới khiến các ngươi bị phân tâm mà thôi. Dương Khai cười ha hả: – Nói đến cùng, phải là lỗi của ta. Thấy hắn ôn hòa thân thiện như vậy, tâm lý của lão giả cũng bớt căng thẳng rất nhiều. Nơi này dù sao cũng là khu vực hoang dã, thực lực đối phương dường như cũng rất cao, nếu thật sự có ý đồ gì xấu xa, phe của lão căn bản không thể ngăn cản được. Cũng may là đối phương không có loại suy nghĩ đó, ngược lại còn khá phóng khoáng. Lão giả không khỏi sinh ra rất nhiều hảo cảm đối với Dương Khai. – Ta đến đây chính là muốn hỏi thăm một chút, đây là nơi nào? Dương Khai nhìn lão giả hỏi. – Nơi này là Bích Ba Nguyên. Lão giả đáp. – Bích Ba Nguyên! Dương Khai nhướng mày, dường như hắn chưa từng nghe qua địa danh này, cũng không biết hiện tại hắn đang ở nơi nào trên U Ám Tinh. Sau khi rời khỏi Tinh Đế Sơn, Dương Khai mải mê làm quen với lực lượng không gian, kết quả là chạy tới chạy lui, hắn liền bị lạc đường… – Thành trì gần đây nhất là ở đâu? Dương Khai lại hỏi. – Cách đây về phía tây hơn năm vạn dặm có Bích Ba Thành, đó là thành trì gần nhất. – Có trận pháp không gian không? – Theo tiểu lão nhi biết là có, tuy nhiên trận pháp không gian kia dường như không mở ra cho người ngoài, mà chỉ cho người bên trong sử dụng mà thôi. Nếu tiểu huynh đệ định sử dụng trận pháp không gian, có thể từ Bích Ba Thành đi tiếp hơn 200 ngàn dặm đến Chiến Thiên Thành, ở đó có một tòa trận pháp không gian mở ra cho người ngoài sử dụng. – Hử? Chiến Thiên Thành sao? Dương Khai cau mày lại, lộ ra vẻ kinh ngạc. Hắn không ngờ lại chạy đến gần Chiến Thiên Thành. – Không sai, nghiêm khắc mà nói, Bích Ba Thành coi như là thế lực phụ thuộc của Chiến Thiên Thành, giữa hai nhà vẫn còn có chút liên hệ. Lão giả kia là võ giả của tiểu gia tộc ở đây, hiển nhiên là biết tường tận những tin tức này. ——oOo—— Chương 1534: Bích Ba Thành. Nguồn: EbookTruyen.Net – Chiến Thiên Thành hiện tại phải là Lăng Tiêu Tông chứ. Thiếu nữ áo xanh đang đứng phía sau Dương Khai chen miệng nói. Dường như nàng đang muốn thu hút sự chú ý của Dương Khai. Thiếu nữ nào mà không sinh tình, vừa rồi Dương Khai tựa như một thiên thần phủ xuống cứu nàng một mạng, ở độ tuổi này hết sức nhạy cảm đối với loại hành động anh hùng cứu mỹ nhân. Huống chi từ bên cạnh nhìn lại, thấy gương mặt cửa Dương Khai kiên cường cứng rắn, bóng lưng vững chãi, tuổi không lớn lắm, trên người còn có một luồng khí tức khiến nàng hết sức thư thái, đương nhiên là nàng muốn thể hiện để gây sự chú ý. – Lăng Tiêu Tông hả… Dương Khai nở nụ cười, quay đầu lại nhìn nàng. Sắc mặt thiếu nữ liền ửng đỏ, nhảy cẫng lên giải thích: – Đúng vậy, chắc chắn ngươi cũng đã nghe nói qua, chính là một tông môn mới quật khởi mấy năm gần đây, nghe nói tổng đà của bọn họ ở tại Lưu Viêm Sa Địa. Ngay cả Tinh Đế Sơn, Chiến Thiên Minh, Lôi Đài Tông đều bị bọn họ tiêu diệt, hiện tại trên U Ám Tinh, Lăng Tiêu Tông là tông môn cường đại nhất. Nàng líu ra líu ríu nói, dường như nói không hết chuyện, tính tình rất là hoạt bát. – Phỉ Nhi. Lão giả kia trừng mắt nhìn thiếu nữ, thầm trách mắng tiểu nha đầu không biết nặng nhẹ, không có lễ phép. – Không sao, Lăng Tiêu Tông ta đã nghe qua. Dương Khai cười ha hả: – Tuy nhiên không ngờ danh tiếng của nó lại lớn như vậy, ừm, các ngươi tiếp tục đi, ta không quấy rầy nữa. Hắn tới nơi này chính là muốn tìm hiểu thành trì gần nhất ở đâu, hiện tại đã có được tin tức, dĩ nhiên là không định ở lâu. Nào ngờ hắn vừa mới nói phải đi, thếu nữ áo xanh kia liền duyên dáng gọi to: – Chờ một chút đã. – Có chuyện gì vậy? Dương Khai ngạc nhiên nhìn nàng hỏi. – Nhị thúc, chúng ta đã đi được khá lâu rồi, cũng nên trở về thôi, nếu không phụ thân và những người ở nhà

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.