Dark Light

phu.Con của hắn, người người khí chất Leave a comment

xảy ra chuyện gì thì muội 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k không biết.””Đông Dao thắng địa ám toán muội, lấy muội ra làm con tin ép tỷ cưới Đổng Thanh Y. Ngụy Tác bắt Đổng Thanh Y, bức chúng thả chúng ta.” Cơ Nhã kể lại rõ ràng việc Ngụy Tác bức bách Đông Dao thắng địa rồi đến Vân Linh đại lục, lúc vào Chập Khí hải, sau cùng kết đan thành công, cứu nàng ta tỉnh lại.”Chu thiên cảnh tứ trọng mà dám bắt Đổng Thanh Y, bàn điều kiện với tu sĩ Kim đan kỳ cứu chúng ta? Chúng ta đang ở Vân Linh đại lục? Y đã kết đan thành công, thành Kim đan kỳ đại tu sĩ?” Hàn Vi Vi chỉ nhớ mình gặp Ngụy Tác, tựa hồ lúc đó gã đang tìm cách cứu mình, nhưng sự tình cụ thể thì không nhớ rõ. Hiện tại nghe Cơ Nhã kể lại từng việc, nàng ta biến sắc, biết mấy năm nay xảy ra nhiều việc, đều cực kỳ hung hiểm.”Chả trách sư thư thấy y khác với tu sĩ khác, tốc độ tu luyện cực nhanh, hóa ra vì có một thượng cổ khí linh.” Nghe đoạn, Hàn Vi Vi bình tĩnh lại, trong lòng bâng khuâng khôn tả, “Sư thư, nói vậy là sư thư thích lão lưu manh đó? Không phải vì y liều mạng cứu mà cảm kích?””Đương nhiên là thích thật sự… Vi Vi, y đích xác khác mọi tu sĩ.” Cơ Nhã bảo Hàn Vi Vi: “Y là người có thể tuyệt đối tin tưởng, có thể nương tựa.””Y tốt thế hả? Sao muội không thấy nhỉ.” Hàn Vi Vi bĩu môi, không hiểu sao càng lúc càng thấy vừa tỉnh lại là mọi thứ đều không dám tin vào nữa.”Xin lỗi, Vi Vi.” Cơ Nhã nhìn Hàn Vi Vi bằng ánh mắt phức tạp.”Xin lỗi?” Hàn Vi Vi trợn tròn mắt không hiểu, “Sư thư, muội bất cẩn bị Lý Thiệu Hoa ám toán, hại sư thư suýt nữa phải lấy Đổng Thanh Y. Hà cớ phải xin lỗi muội.””Tỷ thấy muội rất thích Ngụy Tác…””Cái gì?” Cơ Nhã chưa dứt lời đã bị Hàn Vi Vi cắt ngang, không vì nàng ta thấy mình uể oải, trong lòng Cơ Nhã lại rất dễ chịu thì chắc đã nhảy lên. “Sư thư”, nàng ta nhìn Cơ Nhã không dám tin, “Sư thư tưởng muội thích lão lưu manh, sư thư cướp y nên ngại?”Cơ Nhã gật đầu.”Phì! Muội thích ai thì thích chứ không bao giờ là y.” Hàn Vi Vi lắc đầu quầy quậy, “Y trông nham nhở quá, mặt mũi thân thể đều không ra sao cả. Dù y là Kim đan đại tu sĩ, muội vẫn thấy y không xưng với sư thư. Đúng là hoa nhài cắm bãi *** trâu…””Đừng đến.” Hàn Vi Vi nói đến nhe nanh múa vuốt, khô ran mồm miệng mới dừng lại, Cơ Nhã vừa bực vừa buồn cười, chỉ ngón tay trắng muốt vào trán sư muội, “Lẽ nào tỷ còn không hiểu muội. Trước đây muội nhắc đến y trước mặt tỷ thì hớn hở, tỷ sợ muội bị tu sĩ bất lương quyến rũ mà bỏ đi, giờ còn cứng miệng hả.””Phì! Dù cả đời thanh tu, muội cũng không thèm y. Sư thư, sao lại nhìn muội như thế?””Đừng ồn.” Đã kể xong, Cơ Nhã vô tình lại tỏ mấy phần uy nghiêm của sư thư với Hàn Vi Vi, từ lúc còn ở Linh Nhạc thành, từ khi phụ thân Hàn Vi Vi qua đời, nàng luôn chăm lo cho sư muội, trừng mắt nhìn Hàn Vi Vi đang phì phì không ngừng, nàng như quyết định nói: “Tỷ thấy y rất thích muội, chưa biết chừng trước kia y còn thích muội hơn tỷ, không thì cần gì liều mạng, tu vi Chu thiên cảnh tứ trọng mà dám bắt thiếu chủ Đông Dao thắng địa. Tỷ luôn thấy mình nhân mấy năm y không có muội mà cướp mất y, nên…””Sư thư, đừng bất an, sư thư không chê lão lưu manh này thì kệ, đừng đẩy muội vào đống lửa.” Hàn Vi Vi bị Cơ Nhã trừng mắt thì có vẻ xìu đi, không dám nói nữa, nghe Cơ Nhã nói thì lắc đầu, kêu lên cắt ngang.”Muột thật sự không thích y?” Cơ Nhã lại nhìn Hàn Vi Vi.”Muội và y là huynh đệ.” Hàn Vi Vi lắc đầu, “Sư thư, không như sư thư tưởng tượng đâu.””Thật hả?” Cơ Nhã nói với Hàn Vi Vi, “Hiện tại muội không khó chịu vì y là đạo lữ song tu của tỷ?””Muội khó chịu gì cơ?” Hàn Vi Vi bĩu môi.Nhưng nói ra thì nàng ta lại thấy sống mũi cay cay, trong lòng khác hẳn.Có phải hôn mê quá lâu, thân thể hư nhược nên không thoải mái? Hình như không.Những hình ảnh cùng gã lướt nhanh qua, cảm giác này dâng ngập lòng.”Lẽ nào ta thật sự thích lão lưu manh?” Hàn Vi Vi trợn tròn mắt, lóe lên một ý nghĩ không dám tin là sự thạt.”Thế nào, muội hiểu chưa?” Cơ Nhã như thể đã biết trước Hàn Vi Vi sẽ như thế.”Phì! Muội thấy sư thư theo lão lưu manh nên mới vậy.” Hàn Vi Vi lắc đầu, lòn khỏi lòng Cơ Nhã kéo tay sư thư đi ra, “Đi, sư thư, muội phải xem lão lưu manh có gì khác, có gì khiến sư thư thích.””Ngươi!” Nghe tiếng là biết Ngụy Tác c

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.