Dark Light

phi thường dứt khoát, tựa hồ như là sợ Leave a comment

xa, hiện tại hắn ngây ngốc 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k ở nơi hoang dã cách Tung Dương phủ không xa, hắn đã xử lý xong ngoại thương trên người, tối thiểu nhìn như bình thường và không có chật vật. Thay bộ quần áo dự bị, Tô Tín lấy mặt nạ da người của Vương Liên Hoa mang lên mặt, hắn biến thành thanh niên tướng mạo văn nhã, hắn thu Du Long Kiếm vào trong túi giới tử, tối thiểu nhìn vẻ ngoài không có quan hệ gì với Tô Tín. Trong Tung Dương phủ có không ít võ giả nên không thích hợp dưỡng thương, Tô Tín lựa chọn tạm thời đi tới Lăng Châu phủ bên cạnh Tung Dương phủ tạm lánh một thời gian. Lăng Châu phủ chỉ là tiểu châu phủ bình thường tại Hán Nam đạo, thậm chí chung quanh còn không có tông môn, nơi này thích hợp mình dưỡng thương. Tuy Hán Nam đạo là một phần của Trung Nguyên nhưng nó không phồn hoa, nhưng nếu so với Tương Nam đạo, tối thiểu châu phủ trong Hán Nam đạo còn lớn hơn rất nhiều, cho dù tiểu châu phủ như Lăng Châu phủ cũng có diện tích lớn hơn Thường Ninh phủ gần gấp đôi. Tô Tín không bị ai chú ý và tiến vào trong Lăng Châu phủ, hắn chuẩn bị đi tìm nơi yên lặng dưỡng thương. Nhưng lúc này Tô Tín lại nhìn thấy người đi trên đường không ngừng chỉ trỏ một căn trạch viện và vây chật như nêm cối. Tô Tín vỗ vỗ một tên trung niên cõng kiếm bên cạnh và hỏi: “Vị huynh đài này, thỉnh hỏi nơi này đã xảy ra chuyện gì?” Trung niên kia quya đầu lại, nhìn thấy là một thanh niên văn nhã, hắn kinh ngạc nói: “Ngươi không phải người Lăng Châu phủ?” Tô Tín cười lắc đầu. Trung niên kia thần bí chỉ vào trạch viện và nói: “Tòa nhà trước mặt là trạch viện của Lăng gia đại tộc trong Lăng Châu phủ, hôm nay có nhiều người vây tại đây là vì có người muốn tìn lão sư võ đạo cho con trai Lâm gia chủ, Lâm Thanh, mỗi tháng ra giá mười lượng.” Tô Tín lập tức sững sờ, Lâm gia cần vui đùa vậy không? Một ít tiểu gia tộc trong châu châu thường thích mời võ giả bên ngoài về nhà dạy con cháu của mình, nguyên nhân rất đơn giản, cũng bởi vì dạy người khác cũng là nghệ thuật sống, người thực lực mạnh chưa hẳn là người am hiểu dạy người khác. Giống như tại thành Thương Sơn, võ giả Tiên Thiên không chỉ có một mình Đào Thiên nhưng võ giả Tiên Thiên muốn sinh hoạt nhưng không có nghề nào đành phải đầu nhập dưới trướng Yến Hoàng Cửu hoặc con của hắn, hoặc chỉ có thể làm tiêu sư là những nghề có hàm lượng kỹ thuật thấp mà sống. Đào Thiên lại có thể mở Đông Lâm võ quán, một đống võ giả có thực lực ngang hắn hoặc cao hơn đều gửi con cháu của mình cho hắn dạy. Cho nên nói dạy võ công cho người khác cũng không phải ai cũng có thể làm được, đồng thời trả lương cũng không thấp, Lâm gia thân là đại tộc trong Lăng Châu phủ lại bỏ ra mười lượng bạc mời lão sư cho con của gia chủ, đây không phải đùa giỡn thì gọi là cái gì? Chẳng lẽ cho rằng võ giả là rau cải trắng trên đường, có thể mua được bằng cân? Trung niên nhân kia nhìn ra suy nghĩ của Tô Tín, hắn thở dài nói: “Cũng không phải Lâm gia cố ý trêu đùa người khác, người ta hoàn toàn bị buộc bất đắc dĩ ah.” “Tuy Lâm gia là đại tộc trong Lăng Châu nhưng nhân khẩu không vượng, gia chủ thế hệ này là Lâm Vạn Trạch, tuy thực lực không tốt, chỉ có tu vi Hậu Thiên Đại viên mãn nhưng cũng xem là người hiền lành, người khác bình luận không tệ.” “Về sau Lâm Vạn Trạch cưỡi ba thê tử nhưng nửa đường chết non, liền có người nói Lâm Vạn Trạch có mệnh khắc thê, cuối cùng vẫn là mỹ nữ nổi danh phố đông, đậu hủ tây thi Phương Xảo Hoa vì an táng phụ thân nên gả cho Lâm Vạn trạch.” “Không nghĩ tới Phương Xảo Hoa không có việc gì, lại còn sinh ra một đứa con trai cho Lâm Vạn Trạch, tên là Lâm Thanh.”——oOo——Chương 288: Lăng Châu phủ (2)Nguồn: EbookTruyen.Me“Mọi chuyện vốn rất tốt nhưng ai biết Lâm Vạn Trạch luyện công xảy ra ngoài ý muốn, trùng kích Khí Hải Cảnh thất bại cho nên chết đi lưu lại hai mẫu tử.” “Lâm gia chủ hiện tại do đệ đệ Lâm Vạn Trạch là Lâm Vạn Thành đảm đương, kẻ này không phải thứ tốt.” Trung niên lúc này cười lạnh nói: “Lâm Vạn Thành lên làm gia chủ liền khi dễ đại tẩu, nhưng Phương Xảo Hoa liều chết phản kháng, cuối cùng náo toàn thành đều biết, Lâm gia mất sạch mặt mũi.” Trung niên nhìn chung quanh, người Lăng Châu phủ đều nghe được hắn nói như vậy, cũng lộ ra thần

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.