Dark Light

phải để lại trong lòng chút suy nghĩ, có Leave a comment

ười lại thờ ơ, ánh mắt vẫn 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k lạnh lùng nhìn chăm chú vào nàng ta. Mà trong thời gian nói mấy câu này, nàng ta đã bước ra khỏi địa phận lồng không gian pháp tắc của Dương Khai. Chỉ thoáng cái, tiếng quát lớn rộn lên. – Giao Thái Diệu đan ra đây. – Giao Thái Diệu đan, tha cho ngươi khỏi chết! – Tiểu cô nương, ngoan ngoãn hợp tác với ta, có thể sẽ bớt phải chịu khổ, nếu không thì chớ trách ra hạ thủ không lưu tình. Kèm theo âm vang của nhừng lời này, trong nháy mắt có ít nhất người mấy võ giả lao về phía nàng ta, tích tắc tế xuất ra bí bảo và bí thuật, tấn công bổ từ bốn phương tám hướng, nhằm muốn ngăn chặn bước đi của nàng ta, bản thân lại sử dụng tốc độ cực nhanh tiếp cận với nữ tử mặt tròn. Trên gương mặt xinh đẹp của nữ tử mặt tròn lóe lêm một tia hoảng loạn, nhưng tại thời khắc then chốt lại mạnh mẽ thúc giục nguyên lực, dải lụa trên tay chợt chấn động, ngưng tụ ra vầng sáng ngũ sắc, bao phủ cơ thể, hóa thành lưu quang, bay phóng ra phía ngoài vòng vây. Nàng ta hiển nhiên không có dự định giao thủ với đám người này, chỉ muốn mau chóng rời khỏi đây. Đây cũng là cách làm đúng đắn nhất. … Nhưng nàng ta nghĩ cũng quá đỗi ngây thơ, bao nhiêu người ra tay đối phó với nàng ta như vậy, nàng ta sao có thể chống trọi nổi? Rầm rầm rầm… Sau một trận âm vang trầm đục, thân ảnh của nữ tử mặt tròn trực tiếp hiển lộ ra, kèm theo một tiếng rên dồn dập mà ngắn ngủi, thân thể thon nhỏ của nàng ta như một tảng thiên thạch rơi về phía mặt đất. Theo sát phía sau, mấy chục đạo lưu quang như không hẹn mà gặp cùng truy đuổi qua bên đó, trên từng khuôn mặt đều lộ ra vẻ tham lam và hưng phấn. Nữ tử mặt tròn trên mặt lập tức lộ ra nét tuyệt vọng. Một lát sau, nàng ta rơi xuống mặt đất, tuy rằng không bị trọng thương, nhưng hiển nhiên cũng không được khá cho lắm, vùng vẫy vài cái, cho dù đã đứng lên được, những cũng đã muộn.. Mấy tên hành động mau lẹ, bất ngờ tới gần trước mặt nàng, một tên trong đó tốc độ nhanh nhất, tay cầm kiếm sắc, hung hăng tung một kiếm, chém về phía tay phải của nàng ta. Kẻ này ra tay tàn nhẫn cực kỳ, không hề có chút thương hoa tiếc ngọc, dường như chỉ muốn trực tiếp chặt cái tay lấy linh đan của nàng ta xuống… Trong lúc nguy ngập, nữ tử kinh hãi hét lên một tiếng, sắc tái mét cắt không còn giọt máu. Với tu vi Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh của nàng ta, căn bản không cách nào tránh khỏi sát chiêu này, mất đi một cánh tay đã là chuyện không thể nào tránh khỏi. Mà người ra tay trên mặt lại nổi lên một nụ cười hung tợn, tựa như đã trông thấy cảnh Thái Diệu đan lọt vào tay mình vậy! Chỉ cần có thể đạt được Thái Diệu đan, hắn sẽ ngay lập tức uống vào, chặt đứt hy vọng cướp đoạt của kẻ khác. Dương Khai sắc mặt âm trầm, lẳng lặng thúc giục lực không gian, sẵn sàng công tác chuẩn bị giúp đỡ nữ tử kia vào thời khắc then chốt! Nhưng chính vào lúc này, một bóng người quỷ mị xuất hiện trước mặt nữ tử mặt tròn, cái bóng người này vô cùng to lớn, tựa như một ngọn núi cao, chặn lại tất cả mưa rền gió dữ công kích tới, khiến nữ tử mặt tròn núp đằng sau cảm giác được sự an tâm cùng vui mừng chưa từng có, cũng giống như một cái bến đỗ, che chở lấy nàng ta…. – Ồ? Dương Khai nhướng mày, nhìn cái bóng người kia, lộ vẻ vô cùng bất ngờ. Hắn không ngờ rằng, tại thời khắc then chốt, người này lại ra tay! Lẽ nào… hắn cũng nhắm vào Thái Diệu đan? Mà ngay khi trong đầu hắn xẹt qua một ý nghĩ thì người này bỗng chầm chậm đưa một bàn tay ra… Động tác của hắn không hề nhanh, nhưng lại khiến cho người ta có một loại cảm giác quỷ dị, mà võ giả cầm kiếm chém về phía nữ tử mặt tròn kia, thần sắc đại biến, vô duyên vô cớ xuất hiện một thứ ảo giác như bị cái chết bao chùm… Hắn muôn tránh ra khỏi cái bàn tay lớn kia, nhưng bất luận hắn nỗ lực ra sao, cũng không thể thành công. Người bên ngoài nhìn vào, thì giống như hắn tự mình lao vào phía bàn tay của đối phương vậy. ——oOo—— Chương 2197: Hoa rơi hữu ý Nguồn: EbookTruyen.Net Chốc lát, bàn tay lớn kia trực tiếp bóp lấy cổ của tên võ giả cầm kiếm, trong ánh nhìn hoảng sợ và kinh ngạc của người này, chủ nhân của bàn tay lớn cười dữ tợn, ngón tay hung hăng dùng lục, nguyên lực dao động như thủy triều cuộn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.