Dark Light

nói:“Thất điện hạ nói, phu nhân mèo là Leave a comment

vào nơi này như vậy chứ? C 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k hẳng lẽ sau khi lão vào được, cấm chế lối vào đã bị buông lỏng, mới để cho hắn lợi dụng cơ hội tiến vào? Trong lòng Đoàn Hồng Trần có chút ảo não, sớm biết như vậy, sau khi vào được lão nên hủy diệt lối vào thì tốt rồi. Lão lại không biết rằng, Dương Khai vào được trong này, hoàn toàn là nhờ ngọc giản của tên Ô Mông Xuyên chết đi để lại, ngọc giản kia có thể nói là một chiếc chìa khóa, người cầm ngọc giản trong tay, sẽ có thể vượt qua được cấm chế tiến vào nơi này. Đây cũng là vật mà năm xưa Ô Quảng lưu lại cho hậu nhân. Hết thảy đều là cơ duyên xảo hợp. Khiến Đoàn Hồng Trần cảm thấy hơi yên lòng chính là, lão chỉ thấy mình Dương Khai, cũng không thấy hai nha đầu Mạc Tiểu Thất và Trương Nhược Tích, nếu hai nha đầu kia cũng ở nơi này, thì chuyện hôm nay sẽ rất phiền toái. – Đang giao đấu cùng bổn tọa mà lại dám phân tâm? Đoàn Hồng Trần, hôm nay ngươi chết là đáng đời a! Ô Quảng hét lớn một tiếng, hai tay tạo thành chữ thập, đẩy mạnh về phía trước. Rít rít rít… Một loạt tiếng vang kỳ dị chợt truyền ra, từ trong lòng bàn tay hắn bỗng nhiên tuôn trào ra một trận cuồng phong, quét về phía Đoàn Hồng Trần. Trận cuồng phong kia dường như không phải cuồng phong bình thường, mà lại lộ ra một luồng khí tức căn nguyên căn bản, nơi nó cuốn tới, thiên địa sụp đổ, không gian vỡ vụn, tràng cảnh vô cùng khiếp người. – Thái Cổ Cương Phong! Sắc mặt Đoàn Hồng Trần đại biến, kinh hãi nói: – Thân thể ngươi đã mất, vậy mà vẫn có thể dùng Thái Cổ Cương Phong sao! Ô Quảng khinh miệt cười: – Thái Cổ Cương Phong là lực lượng căn nguyên căn bản, vô ảnh vô hình, tâm ý tương thông với bổn tọa, ai nói với ngươi mất đi thân thể thì không thể vận dụng nó! Ha ha ha! Dám coi thường bổn tọa, ngươi phải trả giá thật lớn, cho dù bổn tọa chỉ còn lại một cỗ hài cốt, thì cũng không phải là đẳng cấp các ngươi có thể sánh được. Vừa dứt lời, Thái Cổ Cương Phong kia đã quét tới trước mặt Đoàn Hồng Trần, mắt thấy lão đã sắp bị nuốt sống đến nơi. Trong thời khắc nguy cấp, đột nhiên ánh mắt hoảng loạn của Đoàn Hồng Trần chợt biến mất, thay vào đó chính là vẻ ngưng trọng. Hai tay lão kết ấn, bỗng nhiên làm ra một tư thế như mọc dưới đất lên, trong miệng khẽ quát: – Họa Địa Vi Lao! Phụt phụt phụt… Một luồng hào quang xanh biếc bỗng nhiên phát tán ra rực rỡ, bao phủ xung quanh Đoàn Hồng Trần, cùng lúc đó, một hư ảnh cổ thụ vô cùng to lớn chợt hiện ra, vắt ngang trong thiên địa. Hư ảnh cổ thụ này, không ngờ cũng tương tự như Thái Cổ Cương Phong vậy, tỏa ra lực lượng căn nguyên căn bản rất tinh thuần. Rầm rầm uỳnh… Thái Cổ Cương Phong đánh thẳng tới hư ảnh cổ thụ xanh biếc khiến nó rung lên bần bật, cành lá vang lên răng rắc, nhưng không ngờ nó không thể chạm đến Đoàn Hồng Trần được mảy may, tất cả uy lực đều bị cản lại, khiến lão không chịu chút tổn thương nào. – Thần Mộc Bạch Di! Ô Quảng thấy cảnh này, hoảng sợ kêu lên, nhìn bóng cây xanh biếc kia với vẻ không nói nên lời, nghiến răng thét lên: – Đoàn Hồng Trần, ngươi dám đùa giỡn bổn tọa sao? Lúc trước Đoàn Hồng Trần làm ra vẻ thất kinh, hắn còn tưởng rằng đối phương không có cách nào ngăn cản Thái Cổ Cương Phong của mình, nào ngờ chỉ một cái nháy mắt, lão lại tế ra hư ảnh Thần Mộc Bạch Di, hoàn toàn ngăn cản Thái Cổ Cương Phong ở bên ngoài. Điều này rõ ràng là đang trêu chọc hắn, khiến cho hắn thể hội cảm giác từ mừng rỡ rơi xuống thất vọng mà, quả thực là không thể tha thứ được. Đoàn Hồng Trần vừa điều động đế nguyên duy trì hư ảnh Thần Mộc Bạch Di, vừa lau mồ hôi lạnh trên trán, cười híp mắt nói: – Thật là hù chết lão phu, may mà lão đã phu sớm có phòng bị, bằng không chỉ sợ thật đúng là sẽ lật thuyền trong mương. – Khốn nạn, dám ngầm bêu xấu bổn tọa, Đoàn Hồng Trần, lá gan của ngươi cũng lớn hơn rồi đó! Hơn nữa lực lượng căn nguyên từ cây Bạch Di này không phải là của tên khốn Thiết Huyết gì đó sao? Từ trước đến nay hắn đều xem cây như bảo, sao có thể ở trên tay ngươi được chứ! Ô Quảng rống giận liên tục, hai tròng mắt trong tràn đầy vẻ không cam lòng, bỗng nhiên hắn lại biến đổi sắc mặt, nói: – Chẳng lẽ… Thiết Huyết đã chết? Đoàn Hồng Trần hừ lạnh một tiếng, nói: – Tuy rằng lão phu cũ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.