Dark Light

nói:“Đùng vậy, trí tưởng tượng phong Leave a comment

vật này đối với ngươi tác 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k dụng không nhỏ, thời khắc mấu chốt có thể bảo vệ ngươi một mạng! – Vô Thường huynh nói không sai! Dương Khai vừa nói vừa đậy lại nắp bình ngọc. Đám người Hạ Sanh nhìn thấy đầu óc mơ hồ. Không biết rốt cuộc Vô Thường dùng vật gì giao dịch với Dương Khai, mà lại làm cho Dương Khai đổi sắc như vậy. Nhưng thật ra Mộ Dung Hiểu Hiểu bỗng nhiên như nhớ lại điều gì, hô nhỏ: – Chẳng lẽ là vật kia… – Là thứ gì? Hạ Sanh nghe nói nóng vội trong lòng, thấp giọng hỏi Mộ Dung Hiểu Hiểu. Tiêu Bạch Y cũng cảm thấy hứng thú, nghiêng tai nghe ngóng. Mộ Dung Hiểu Hiểu thấp giọng thì thầm: – Là Đế Tuyệt đan! – Hả… Hạ Sanh hít ngược một hơi lạnh: – Tên Vô Thường lại có vật này ư? Khi nói chuyện, trên mặt hắn còn nhớ lại mà hoảng sợ, trên trán mồ hôi lạnh nhỏ giọt xuống: “Nếu trước đây tên này tế ra Đế Tuyệt đan, chẳng phải là ta chết thẳng cẳng rồi…” Bên trong Đế Tuyệt đan chính là phong ấn một kích toàn lực của Đế Tôn Cảnh, Hạ Sanh tuy tự phụ mình thực lực cao siêu, nhưng cũng không có tự tin tiếp được một kích như vậy… đến lúc đó không chết cũng bị thương. Sau khi nói xong, hắn lại một mặt không sao hiểu được, nói: – Không đúng, Hiểu Hiểu làm sao biết được trên tay Vô Thường có Đế Tuyệt đan! Mộ Dung Hiểu Hiểu còn chưa lên tiếng, Tiêu Bạch Y liền nói: – Bởi vì lúc Vô Thường chiếm được Đế Tuyệt đan, Hiểu Hiểu có mặt ở bên cạnh! Hạ Sanh nghe vậy, hơi biến sắc, kêu nhỏ: – Chẳng lẽ… Đế Tuyệt đan này là Vô Thường chiếm được trong Tứ Quý Chi Địa? – Ừm… Mộ Dung Hiểu Hiểu gật gật đầu nói: – Ta trước không phải đã nói, ta cùng với Tiêu sư huynh vào Tuế Nguyệt Thần Điện sao? Chính là ở trong đó, lúc cuối cùng, Vô Thường lấy được Đế Tuyệt đan… – Còn có có bảo bối gì khác hay không? Hạ Sanh hỏi với vẻ mặt hưng trí dạt dào: – Hiểu Hiểu lấy được vật gì? – Ta được một giọt Thái Nhất Thần Thủy… Mộ Dung Hiểu Hiểu hé miệng cười: – Còn may là nhờ có Dương sư đệ đấy, nếu không, ta cũng không có biện pháp toàn thân lui ra. Về phần những thứ khác… Lam Huân công chúa lấy đi một kiện ngụy Đế Bảo, Cung Văn Sơn lấy được một phần Đế Vận! – Trời ghen tỵ anh tài mà! Hạ Sanh ngửa mặt lên trời bi phẫn kêu lên: – Vì sao ta lại không thể gặp cơ duyên như thế! Tiêu Bạch Y liếc nhìn hắn nói: – Hừ… Là chính huynh chủ động muốn đi khu vực mùa xuân thăm dò, còn nói ở nơi đó trời trong nắng ấm, hoa cỏ xanh um, hương hoa thơm ngát, chim muông hót líu lo… – Ta sai rồi, còn không được sao! Hạ Sanh cụp xuống đầu, gục đầu ủ rũ, bất quá lập tức lại long tinh hổ mãnh, mở miệng nói: – Không đúng, Hiểu Hiểu nói Dương Khai hắn trợ giúp lấy được Thái Nhất Thần Thủy, vậy chính hắn thì sao… chẳng lẽ không có lấy được gì? – Dương sư đệ… dường như là được một hạt châu màu đỏ! Mộ Dung Hiểu Hiểu trả lời: – Bất quá chúng ta cũng không biết hạt châu kia rốt cuộc dùng làm gì, ngay cả Lam Huân công chúa cũng không nhìn ra lai lịch! – Hạt châu màu đỏ! Hạ Sanh nghe vậy, nhướn mày. Mà trong lúc mấy người nói chuyện với nhau, bên kia Vô Thường đã không kiên nhẫn thúc giục: – Thứ này ngươi hài lòng không? Dương Khai nắm bình ngọc chứa Đế Tuyệt đan trong tay, tươi cười nói: – Quả thật vật này là đòn sát thủ bảo vệ tánh mạng, rất trân quý khó được, khiến ta rất động tâm! Dù sao cũng là Đế Tuyệt đan, Dương Khai tuy rằng hiện tại thực lực không tầm thường, lại tinh thông pháp tắc không gian, nhưng tu vi vẫn còn thấp. Trong Tinh Giới, cao thủ nhiều như mây, nguy cơ tứ phía, nói không chừng lúc nào đó sẽ gặp đối thủ khó có thể địch nổi, đến lúc đó Đế Tuyệt đan sẽ trở thành một loại bảo đảm… Dương Khai sao có thể không động tâm? Vật này đại khái là một trong vài món vật phẩm quý trọng nhất trong Tứ Quý Chi Địa, cho dù Cung Văn Sơn chiếm được một phần Đế Vận kia, cũng không thể so sánh. Đế vận chẳng qua là dùng để tế luyện Đế Bảo, Đế Bảo trên tay Dương Khai có mấy kiện… nên Đế Vận tác dụng đối với hắn gần như bằng không. – Còn có điều kiện khác ư? Vô Thường nhướn mày, nghe ra ý trong lời nói của Dương Khai: – Nói nghe xem, nếu không quá đáng, ta có thể chấp nhận! – Vô Thường huynh thật sảng khoái! Dương Khai cười lớn một tiếng, thật ra người nh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.