Dark Light

nhưng nếu thời điểm khác biết được Leave a comment

và ăn như quỷ đói đầu tha 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k i..- Mất mặt lớn rồi!Nhạc Trọng nhìn thấy đám chiến sĩ đặc chiến doanh ăn như quỷ đói thì có chút thở dài một hơi, bất động thanh sắc tiến lên, trực tiếp đoạt lấy một cái bánh ngọt, bôi sữa tươi lên và bắt đầu ăn.Đối với đặc chiến doanh, chỉ cần thời điểm mấu chốt không như xe bị tuột xích thì Nhạc Trọng trên cơ bản không làm khó bọn họ cái gì.Những nhân sĩ thượng lưu của thành phố SY trong yến hội nhìn thấy đám người Nhạc Trọng ăn như quỷ đói thế kia, dùng tốc độ phong quyển tàn vân ăn uống thì trợn tròn mắt nhìn qua màn này.Đây chính là tận thế vật tư thiếu thốn. Có thể tổ chức yến hội xa xỉ như vậy cũng chỉ có Ôn Báo Quốc, Bành Minh Đức và cự đầu của quân đội. Cho dù là Ôn Báo Quốc là cự đầu thứ hai của chính phủ, muốn tổ chức yến hội xa xỉ như vậy, một tháng có thể tổ chức hai lần cũng đã là không dậy nổi. Thế lực bình thường căn bản không có khả năng tổ chức yến hội như vậy.Khác với trước tận thế, những nhân sĩ thượng lưu trong thành phố SY tham gia yến hội này đều có ý định ăn no một lần. Chỉ có điều e ngại mặt mũi, bọn họ chỉ có thể biểu hiện nhã nhặn, nho nhã lễ độ, mỗi lần ăn chỉ ăn một chút mà thôi, bày ra phong độ thân sĩ.- Các người làm sao thế? Quá chướng tai gai mắt a!Lúc này mặc áo dạ hội màu đỏ, da trắng môi hồng, trát phấn hồng trên mặt, lớn lên thập phần gợi cảm xinh đẹp Ôn Bội San đi đến bên người Nhạc Trọng có chút mất hứng chất vấn.- Há mồm!Nhạc Trọng cắt một khối bơ ngọt xuống, dùng dĩa ăn đưa tới trước môi đào của Đồng Hiểu Vân, cười tủm tỉm nói ra.Gương mặt của Đồng Hiểu Vân nhiễm lên một tầng đỏ ửng, một ngụm ăn hết khối bánh ngọt, có chút điềm mật ngọt ngào hiện ra trong lòng.- Có cái gì chướng tai gai mắt? Ôn tiểu thư?Nhạc Trọng tâm tình thật tốt, quay đầu nhìn qua Ôn Bội San hỏi. Chỉ thấy bên người Ôn Bội San đã tụ hội sáu khuê mật của mình, trong sáu khuê mật này có bốn người dung mạo hết sức bình thường, còn lại hai người là mỹ nữ. Một mỹ nữ mặc như em bé, dáng người xinh xắn lanh lợi, da thịt tuyết trắng, thập phần kiều nộn khả ái, ánh mắt cũng thập phần thanh tịnh. Một mỹ nữ dáng người cao gầy, da thịt tuyết trắng, mặt mày hiện ra vẻ phản nghịch.Ôn Bội San có chút tức giận nói ra:- Các người ăn uống thả cửa như vậy, đồ mang ra bị ăn sạch, người khác không ăn được.Nhạc Trọng nhìn Ôn Bội San và thản nhiên nói:- Đây hẳn là yến hội tiệc đứng! Chúng ta ăn thì có cái gì không đúng. Bọn họ muốn ăn thì tới đây lấy đi. Nếu như nói đồ vật không đủ bọn họ ăn không được là chủ nhà không chuẩn bị chu đáo.- Anh quá vô sỉ!Ôn Bội San bỗng chốc bị tức giận làm đỏ cả mặt, nàng còn chưa từng thấy người nào vô sỉ như vậy, chạy tới nhà người khác và ở trên yến hội ăn uống thả cửa như thế này, lại còn chỉ trích chủ nhà không tiếp đãi chu đáo.Đúng lúc này một gã nam tử trẻ tuổi cao gầy, ăn mặc một thân âu phục, tướng mạo anh tuấn đi tới trước người Nhạc Trọng và kiêu căng nhìn qua Nhạc Trọng lạnh lùng nói:- Anh là hai lúa từ đâu tới? Nơi này không tiếp đãi những hai lúa không hiểu lễ nghi như các người! Cút cho ra ngoài cho tôi!Ôn Bội San nhìn qua tên nam tử tướng mạo anh tuấn, bối cảnh hùng hậu này và nhíu mày. Tên nam tử anh tuấn này tên là Lục Trầm Quang! Chính là nhị công tử của Lục gia tại thành phố SY, làm người ngang ngược càn rỡ, hiện tại đang truy cầu nàng. Lúc này hiểu nhiên đang bày tỏ sự tồn tại của mình.Sau lưng của Lục Trầm Quang cũng có vài tên công tử ca đi tới, bọn họ nhìn qua Nhạc Trọng, trên mặt tràn ngập vẻ cười lạnh. Bọn họ muốn liên thủ tước mặt mũi của Nhạc Trọng. Ai bảo bên người Nhạc Trọng có mấy đại mỹ nữ đi theo, lại làm công chúa Ôn Bội San của thành phố SY tức giận phát run lên chứ.Tiểu mỹ nữ kiều nộn và mỹ nữ có chút phản nghịch kia cũng đưa mắt nhìn qua phía Nhạc Trọng bên này, muốn nhìn Nhạc Trọng ứng đối như thế nào.Nhạc Trọng lạnh lùng nhìn Lục Trầm Quang và quát lên:- Quỳ xuống!Lục Trầm Quang nghe Nhạc Trọng nói vậy thì trong mắt hiện ra hàn quang, một bạt tai vỗ qua phía Nhạc Trọng:- Quỳ xuống? ? Mày khẩu khí thật lớn! ! Vậy mày quỳ xuống cho tao, xem ra không cho mày chút giáo huấn thì mày không nhìn là ai trước mặt của mày rồi!Lục Trầm Quang tay vừa mới giơ lên, Trình Ngọc đứ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.