Dark Light

nhíu mày lại, ôm chặt nàng, làm cho Leave a comment

y như lời nói, thì làm sao 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k một mực dừng lại đến nay? Ngày hôm nay Dương Khai đến, cuối cùng là cho nàng một đường hy vọng, bỏ lỡ hôm nay, nàng ngày sau nói không chừng sẽ phải ở chỗ này phí thời gian cả đời, trở thành người nữ tử phong trần tiếp khách. Lập tức, Dương Khai lại hỏi thăm một chút về tình huống cặn kẽ của Hợp Hoan Lâu. Thiên Nguyệt đương nhiên là biết thì nói hết không giữ lại ngôn vô bất tẫn. Nhưng rất nhiều chuyện nàng cũng không hiểu rõ, không thể cung cấp trợ giúp gì cho Dương Khai. Một lúc lâu sau, Thiên Nguyệt gọi tới tỳ nữ của Hợp Hoan Lâu. Sau khi dặn dò nàng một tiếng, tỳ nữ đó có chút ngoài ý muốn nhìn nhìn Dương Khai một cái, ánh mắt phức tạp rời đi. Lại đợi ước chừng thời gian cạn một chung trà, thiếu phụ đã từng quen biết trước đó cùng Dương Khai xuất hiện ở trong lầu các, cười tủm tỉm quan sát hắn. Trong con ngươi xinh đẹp lóe ra hào quang khác thường, hiển nhiên nàng đã nghe được chút tin tức từ tỳ nữ kia. Thiên Nguyệt tự mình dâng nước trà, sau đó liền đứng bên cạnh Dương Khai, trong thần sắc mơ hồ có chút ý khẩn trương. Thiếu phụ kia nhấp nhẹ vài hớp nước trà, lúc này mới thong thả khẽ hé đôi môi đỏ mọng, khí thở như lan hỏi: – Nghe nói công tử có ý muốn chuộc đi Nguyệt Nhi cô nương, cho nàng được tự do đúng không? – Không sai! Dương Khai thản nhiên gật đầu, nói ngay vào điểm chính: – Ta rất hài lòng đối với vị Nguyệt Nhi cô nương này, cho nên muốn mang nàng rời đi nơi này. Không biết quý lâu có nguyện ý thả người hay không? Thiếu phụ kia nghe vậy cười khúc khích, nhìn nhìn Thiên Nguyệt, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, lúc này mới hỏi: – Nếu thiếp không nhìn lầm, nguyên âm của Nguyệt Nhi dường như chưa bị hái, công tử nếu chưa làm chuyện hoan hảo đó, vì cái gì nhất định phải mang đi Nguyệt Nhi chứ? Dương Khai nhướng mày: – Ta đương nhiên là có nguyên nhân của mình, điểm này quý lâu cũng muốn tìm hiểu rõ ràng sao? – Công tử thứ lỗi, chỉ là Hợp Hoan Lâu chúng ta có rất ít có tiền lệ cô nương được chuộc đi, thiếp không thể không thận trọng một hai. Trên mặt Dương Khai nổi lên một tia vẻ khổ sở, trầm ngâm một hồi lâu mới nói: – Một khi đã như vậy, quả thật nên cho quý lâu một cái công đạo. Không sai, ta cùng với vị Nguyệt Nhi cô nương này quả thật còn là trong sạch. Ta nhìn trúng chỉ là băng chúc tính công pháp của nàng tu luyện mà thôi, đây đối với sự tu luyện của ta về sau có chút chỗ dùng. – Băng chúc tính công pháp, nếu là như vậy, cũng làm cho thiếp không hiểu. Võ giả tu luyện loại công pháp này nhiều đếm không xuể, công tử vì cái gì chỉ cần Nguyệt Nhi cô nương chứ? Nói như thế, đôi mắt đẹp của thiếu phụ tập trung quan sát Dương Khai, dường như muốn nhìn vào chỗ sâu nơi nội tâm của hắn. Dương Khai khẽ cười một tiếng: – Vỏ giả tu luyện loại chúc tính công pháp này quả thật không ít, nhưng cùng tại hạ hợp ý cũng sẽ không nhiều. Nếu như ta nói ta cùng với Nguyệt Nhi vừa gặp đã thương, cô nương sẽ không tin tưởng đúng không? Thiếu phụ không khỏi nở nụ cười khà khà. Còn Thiên Nguyệt đứng bên cạnh Dương Khai, trên mặt cũng vừa đúng nổi lên một chút đỏ sẫm, thoạt nhìn ngượng ngùng động lòng người. – Cô nương xem có vẻ như không tin, bất quá đây là sự thật, tại hạ ngược lại cũng không có gì hay che giấu. Dương Khai không đi biện giải, dù sao một lời nhất định nguyên nhân này. Thiếu phụ nhíu mày một cái, bỗng nhiên thình lình đứng dậy, đi tới bên cạnh Thiên Nguyệt, thân mật khoác lên cánh tay của nàng, cười khanh khách nói với Dương Khai: – Công tử đừng lấy làm lạ, không phải thiếp cẩn thận, chỉ có điều Nguyệt Nhi là đệ tử của Hợp Hoan Lâu chúng ta từ nhỏ đã bồi dưỡng, trả giá cao không ít. Hơn nữa thiếp cùng Nguyệt Nhi cũng tình như tỷ muội, thật sự là không đành để nàng rời đi như vậy, còn muốn nàng có thể lưu lại theo giúp ta một đoạn thời gian. – Từ nhỏ bồi dưỡng, tình như tỷ muội sao…? Dương Khai cười mà như không một tiếng. Nụ cười trên mặt của thiếu phụ lại không giảm chút nào, thản nhiên cùng Dương Khai nhìn nhau. Nếu như Dương Khai không phải đã sớm biết Thiên Nguyệt, biết lai lịch của nàng, chỉ sợ đúng thật sẽ bị nàng lừa rồi. Nữ nhân này mở mắt nói dối bản lãnh không chỗ nào chê. Bỗng nhiên, D

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.