Dark Light

nhẹ nhàng cắn môi, nhìn thái tử một cái, Leave a comment

xách cổ áo hắn, cho hắn c 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k ố định trước mắt, tay kia từ tốn vung lên, cái sau mạnh hơn cái trước, nguyên lực tuôn trào trên bàn tay cũng ngày càng mãnh liệt. – Bốp bốp bốp…. Tiếng vang lên có tiết tấu, vang dội vùng hoang vắng này. – Trên đời này… Dương Khai vừa tát, vừa cười lạnh. – Lại còn có người…. chủ động muốn người ta đánh hắn. Nguyện vọng thoát tục như thế… ta mới lần đầu nghe được, cho nên ta quyết định… thỏa mãn ngươi hết mức! Nhìn cảnh này, các võ giả đều sinh ra cảm giác đau rát, không khỏi vuốt má mình. Trang Bàn mơ màng, hồi lâu sau mới lấy lại tinh thân, không ngừng giãy giụa, muốn thoát khỏi sự khống chế của Dương Khai. Nhưng tu vi Đạo Nguyên nhất tầng cảnh của hắn thì sao làm được? Nguyên lực của Dương Khai bao phủ, trực tiếp trấn áp hắn, làm hắn không động đậy được. Trong tuyệt vọng, Trang Bàn lớn tiếng gào khóc, xin tha: – Dương đại nhân, dừng tay, dừng tay, đừng đánh nữa. – Dương đại nhân, ta sai, ta sai thật rồi, ngài bỏ qua cho ta đi, ta xin lỗi ngài! – Ta là chấp sự Phi Thánh Cung, ngươi mau thả ta ra! – Khốn kiếp! Kẻ sĩ được giết không được nhục, ngươi còn dám như thế, ta liều mạng với ngươi… – Hu hu hu…. Dương đại nhân, tha mạng cho ta, ta còn chưa muốn chết mà! Võ giả vây quanh nhìn cảnh này, nghe lời Trang Bàn nói, mọi người đều mặt đầy chỉ đen, thầm khinh bỉ Trang Bàn không có tiết tháo, đúng là chết không đáng tiếc. Mấy chục bạt tay, mặt của Trang Bàn đã không còn hình người. Dương Khai đánh Ninh Viễn Thuật cũng không hạ tử thủ gì, dù sao thân phận Ninh Viễn Thuật đặc thù, có lão cha Đế Tôn Cảnh. Dương Khai còn chưa muốn làm chuyện quá mức đoạn tuyệt, dẫn rắc rối tới người mình. Nhưng đối với Trang Bàn thì khác, mỗi một bạt tai của Dương Khai đều kèm theo nguyên lực, mấy chục cái đánh xuống, kinh mạch của Trang Bàn đều bị chấn đứt. Nói cách khác, lần này cho dù Trang Bàn còn sống, ngày sau cũng thành phế nhân, không còn chút tu vi, cũng không có khả năng tu luyện lại. – Dương lão đệ… Đoàn Nguyên Sơn thấy bộ dạng thê thảm của Trang Bàn, có chút không đành lòng, không có hứng thú nói: – Thôi đi, quá sợ chết, lâm trận bỏ chạy là bởi bản tính của hắn, hắn cũng không làm gì chúng ta, cho hắn dứt khoát đi. Túy Tửu Ông ợ một cái, nheo mắt lóe lên tia sáng lạnh, nói: – Đánh rắn không chết sẽ bò lên cắn lại, thả hổ về rừng cuối cùng sẽ thành họa! Nói rồi, hắn vươn tay ra chụp xuống đầu Trang Bàn. Dương Khai híp mắt, vung tay đẩy Túy Tửu Ông ra, cười nói: – Chuyện nhỏ này, không cần phiền thành chủ đại nhân. Túy Tửu Ông không tiện ra tay, nhưng Dương Khai thì khác, dù sao ngay cả Ninh Viễn Thuật mà hắn cũng đánh cho, giết Trang Bàn thì có là gì? Có xích mích với Phi Thánh Cung, cũng không phải chuyện ngày một ngày hai. Dứt lời, tay hắn chấn động, nguyên lực tuôn trào vào người Trang Bàn, đẩy mạnh Trang Bàn lên không trung. – A a a… Trang Bàn gào thảm thiết, nhưng chợt khựng lại, người nổ tung hóa thành mưa máu rơi xuống. Võ giả xung quanh đều câm nín. Nhưng mà nhớ tới Dương Khai mới giết cả phó cốc chủ Tà Nguyệt Cốc, liền cảm thấy cảnh tượng này cũng không có gì quá lắm. Đoàn Nguyên Sơn cùng Túy Tửu Ông đều đưa ánh mắt cảm kích nhìn Dương Khai, thanh lý môn hộ cho Phong Lâm Thành. Đúng lúc này, linh khí thiên địa lại chấn động, cảm giác khó tả từ bốn phía trào ra, sau đó tiếng ầm ầm từ sâu trong lòng đất truyền lên. Mọi người giật mình, vội nhìn xung quanh. – Các vị có cảm thấy… Linh khí thiên địa trở nên dày hơn. Trong đám đông, có một Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh lên tiếng. Lập tức có người nói: – Trước đó ta đã cảm giác, còn tưởng là ảo giác, nếu Lưu huynh cũng nói thế, xem ra là thật! – Linh khí thiên địa có biến hoa, vậy có thể là quặng mỏ cùng địa mạch xảy ra dị biến gì! Vừa nghe vậy, ánh mắt mọi người lóe lên, nhìn nhau, đều thi triển thân pháp chạy tới chỗ quặng mỏ địa mạch. Đoàn Nguyên Sơn cùng Túy Tửu Ông thân là chủ nơi này, tự nhiên không thể ngồi mặc kệ, nói với Dương Khai một tiếng, lập tức đuổi theo. – Dương lão đệ… Tần Triêu Dương nhìn Dương Khai: – Vậy xem ra, động tĩnh lúc trước không phải vì La Nguyên đánh với hai người Cao Sơn Lưu Thủy gây ra, mà là bởi quặ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.