Dark Light

nhan.Cho nên lời nói của nàng không cần Leave a comment

ùy tiện trêu chọc. Dương 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k Khai không nghĩ tới lại ở chỗ này vô tình đụng phải đối phương, hơn nữa, đối phương còn thi triển thủ đoạn vây khốn con mồi của mình, màn đen bao bọc Kinh Không Thú kia, hiển nhiên là bí bảo của đối phương. Chỉ có điều, bí bảo này nơi chốn lộ ra khí tức tà ác, vừa thấy là biết loại bí bảo đó cần hy sinh một lượng lớn sinh linh mới có thể tế luyện thành. Bởi vậy có thể thấy được, chủ nhân của bí bảo nhất định cũng không phải là hạng người thiện lương, người chết ở trên tay hắn chỉ sợ đếm không hết. Dương Khai chau mày. Cục diện trước mắt này với hắn mà nói, cũng không tính là chuyện tốt gì, mặc dù với nội tình của hắn có được, cũng không cần sợ hãi tên này lắm, nhưng giờ này Kinh Không Thú lại ở trong phạm vi bao phủ của bí bảo đối phương. Gian nan khổ sở đánh cho Kinh Không Thú bị thương nặng, giờ này lại tiện nghi cho người khác… đây là chuyện Dương Khai không thể dễ dàng tha thứ. Nhưng nếu như tùy tiện vọt vào trong màn đen kia, tranh đoạt nội đan của Kinh Không Thú, chỉ sợ cũng không thỏa đáng lắm. Hắn không e ngại đối phương, cũng có lòng tin nếu thật sự đánh không lại cũng có thể trốn thoát dưới mắt đối phương. Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn có thể cứng rắn chống lại bí bảo của đối phương, nếu thật sự cứ một bầu nhiệt huyết vọt vào bên trong màn đen kia, Dương Khai phỏng chừng kết quả của mình không tốt hơn bao nhiêu so với tình trạng của Kinh Không Thú. Nên làm gì bây giờ? Rốt cuộc nên làm thế nào mới có thể lấy được nội đan của Kinh Không Thú, đồng thời không chọc giận đối phương đây? Dương Khai khổ sở suy nghĩ trong lòng, nhưng thủy chung không có một đáp án nào thích hợp. “Hắc hắc hắc hắc…” Ngay lúc Dương Khai xoay nhanh tâm tư suy nghĩ, cường giả Hư Vương Cảnh trong màn đen kia một lần nữa phát ra tiếng cười ý vị sâu sắc, dường như tâm tình rất tốt, ngay sau đó, hắn mở miệng nói: – Dương tiểu tử, diễm phúc không ít nha, ở loại địa phương này không ngờ cũng có người đẹp cùng đi, quả nhiên làm lão phu ao ước! Một lời nói ra, Dương Khai không khỏi biến sắc. Đối phương vừa mở miệng liền kêu lên đúng họ của hắn, hiển nhiên là nhận ra mình, nhưng… Dương Khai lại hoàn toàn không nhớ rõ, từ khi nào mình có qua lại với một vị cường giả Hư Vương Cảnh như vậy. Cường giả Hư Vương Cảnh hắn gặp qua, số lượng không nhiều lắm, mỗi người hắn đều có ấn tượng, căn bản đối chiếu không có người nào giống với vị trước mắt này. Dương Khai mặt không đổi sắc chăm chú nhìn đối phương, thử hỏi mang tính dò xét: – Tiền bối nhận được ta? – Lão phu dĩ nhiên nhận được ngươi! Hắc Hắc… Thế nào, tiểu tử ngươi nhưng thật ra quên mất lão phu rồi sao? Vị cường giả Hư Vương Cảnh kia dùng giọng điệu chế nhạo nói. Dương Khai nhìn lão, cũng không có từ đối phương cảm nhận được ác ý gì, hơi trầm ngâm một chút, mới ôm quyền nói: – Thứ cho tiểu tử mắt kém, không thể nhớ lại tiền bối, nếu tiền bối nhận được tiểu tử, không ngại dùng mặt thật xuất hiện, như thế nào? – Ngươi không nhận ra lão phu thật ra cũng là chuyện đương nhiên! Dù sao lão phu so sánh với năm đó, khí tức biến hóa hơi lớn! Đối phương dường như cũng không ngại phiền chút nào, khẽ vuốt càm nói: – Ngươi nhìn kỹ lão phu một lần nữa xem rốt cuộc là người nào? Nói xong, màn đen luôn bao bọc lão nhanh chóng tiêu tan, giống như nước thủy triều rút xuống biển. Ngay sau đó, gương mặt của đối phương liền ập vào trong mắt Dương Khai. – A? Dương Khai thất kinh, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào lão, ngạc nhiên nói: – Quỷ Tổ tiền bối, thế nào lại là tiền bối? Sau khi màn đen kia tan đi, hắn lập tức liền nhận ra đối phương rốt cuộc là người nào. Vị cường giả Hư Vương Cảnh này, bất ngờ chính là vị Hư Vương Cảnh đầu tiên năm đó hắn gặp được khi mới vào Tinh Vực, là người bị vây tại Huyền Không đại lục thời gian dài đến 2000 năm tự xưng là Quỷ Tổ kia! Năm đó trong lúc vô ý Quỷ Tổ bị lốc xoáy hư không cắn nuốt, lưu lạc đến Huyền Không đại lục, kết quả ở nơi đó thời gian dài đến 2000 năm, 2000 năm, lão từ cảnh giới Thánh Vương Cảnh, một đường tấn thăng đến Hư Vương Cảnh, trở thành một đoạn truyền thuyết. Nhưng… 2000 năm ở Huyền Không đại lục, chỉ có một mình lão cô đơn, thẳng đ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.