Dark Light

nha đầu, rất nhiều vấn đề không hiểu. Leave a comment

uyệt Đại Đế ban cho nàng, 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k để phòng ngừa nàng gặp phải bất trắc. – Tính toán một chút, tuy rằng tư chất và tâm tình đều là lựa chọn hàng đầu, nhưng người này xem ra chính là phiền toái. Vẫn là không nên cùng hắn có tiếp xúc tốt đẹp gì. Dị thú càm ràm một trận, đưa mắt từ trên người Dương Khai dời đi, rơi xuống phía Trương Nhược Tích bên kia. – Ân, tiểu cô nương này…sao mới chỉ là Phản Hư lưỡng tầng cảnh! Đôi tròng mắt dị thú lóe lên hào quang hồ nghi, -Tu vi thấp như vậy, làm thế nào vào được đây? Tại sao bổn đại gia chỉ là ngủ một giấc. Cũng nhiều hơn…chuyện cổ quái kỳ lạ thế này… Nói đến đây, nó bỗng nhiên trợn tròn hai mắt, nhìn chằm chằm vào phương hướng Trương Nhược Tích, kinh hô một tiếng: -Không đúng, tiểu nha đầu này…nàng không ngờ… Giờ khắc này, nó dường như phát hiện ra cái gì đó, vốn giọng nói của nó lớn lối không ai bì nổi đột nhiên trở nên sợ hãi vạn phần, ngay cả hai trong hai tròng mắt thú khiếp người, cũng đều toát ra biểu tình kinh hãi, làm như cực kỳ e ngại bộ dáng Trương Nhược Tích. Trên đỉnh đầu to lớn kia, lại chảy xuống mồ hôi lạnh… Mà đúng lúc này, Trương Nhược Tích hình như cũng đến trình độ cực hạn, rõ ràng Tuế Nguyệt Giai Thê liền ở phía trước cách đó không xa. Nhưng nàng lại như thế nào cũng không nhấc nổi bước chân, nang quật cường ngẩng đầu nhìn lên, muốn nâng bước chân của mình. Lại là cảm giác cả người mệt lả vô lực, đôi chân nặng nề như lấp đầy chì. Giờ khắc này lực lượng năm tháng tràn ngập Tuế Nguyệt Giai Thê đột nhiên bộc phát ra, xâm nhập thân thể Trương Nhược Tích, muốn đem nàng nuốt sống. Theo sát phía sau nàng, đã đuổi kịp đến khong xa vài chục bước Dương Khai rõ ràng nhìn thấy Trương Nhược Tích một đầu tóc đen, trong khoảng thời gian cực ngắn trở nên trắng như tuyết như sương. Dương Khai trong lòng kinh hãi, ý thức được không ổn. Vừa thúc giục nguyên lực trong cơ thể, vừa ra sức tiến lên. Muốn rút ngắn khoảng cách với Trương Nhược Tích. Nhưng treo lên đến chỗ này của Tuế Nguyệt Giai thế, bất kỳ mỗi bước đều là vô cùng gian khổ, khoảng cách ngắn ngủi mười mấy bước này, căn bản không phải Dương Khai muốn rút ngắn là có thể rút ngắn. Hắn lập tức vội vàng như con kiến trên chảo nóng… Cùng lo lắng vạn phần như hắn còn có dị thú trong đại điện kia, làm bảo vệ Tuế Nguyệt Điện, trạng thái biến hóa của Trương Nhược Tích đương nhiên nó đều nhìn thấy. Nó đầu tiên là một trận mừng thầm, nghĩ đến Trương Nhược Tích hẳn phải chết không thể nghi ngờ, âm thầm cao hứng một hồi, nhưng ngay sau đó, đã cảm thấy có chút không ổn, bởi vì Trương Nhược Tích một khi bị ép tới tuyệt lộ, huyết mạch lực tiềm ẩn trong cơ thể nàng vô cùng có khả năng tỉnh lại, một khi để đồ chơi kia thức tỉnh, vậy việc lớn của mình sẽ không tốt. Đọc được điều này, dị thú đứng lên, đưa một cái móng vuốt ra, dò xét hướng về phía hư không, không gian dưới một kích này trực tiếp vỡ nát, móng vuốt to lớn kia vượt qua không gian cách trở, một tay bắt lấy lòng bàn tay Trương Nhược Tích, sau đó lập tức rụt trở về. Nó vừa làm như vậy, vừa lo được lo mất lẩm bẩm: -Kiếp số a kiếp số…cũng không biết làm như vậy là đúng hay sai! Dứt lời, nó từ tử mở rộng móng vuốt của mình, đem gương mặt mở mịt của Trương Nhược Tích thả trước mặt mình. Trương Nhược Tích hiển nhiên còn chưa hiểu rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nàng chỉ là cảm giác thời gian vô tận trôi qua trên người mình, trong nháy mắt ngắn ngủi đó, nàng dường như vượt qua trăm năm, sinh cơ dường như trôi qua, khí tức tử vong nghênh diện đánh tới. Nàng muốn quay đầu lại gọi Dương Khai, nhưng ngay cả động tác xoay người cũng không làm được. Mà đang lúc nàng cho là mình hẳn phải chết không thể nghi ngờ, một móng vuốt lớn không ngờ từ trên không giáng xuống, đem nàng từ trong quỷ môn quan kéo lại, mang đến nơi tối đen như mực trong đại điện này. Nàng ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trước mặt mình một yêu thú thiêu đốt hỏa diễm to lớn, đôi tròng mắt thú đang chăm chú lườm mình. Người bình thường nhìn thấy quái thú tơ lớn bậc này, chỉ sợ sẽ sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, hét lên liên tục, quay đầu bỏ chạy. Mà bản thân Trương Nhược Tích cũng không phải là người lớn mật gì, tu vi lại không cao, kiến thức cũng

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.