Dark Light

người.Một vẻ đẹp âm nhu, lạnh lùng, lại Leave a comment

xuất hiện càng ngày càng 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k nhiều, khí tức của những âm hồn này mạnh yếu không giống nhau, có âm hồn bình thường, cũng có Quỷ tướng, thậm chí còn có Quỷ soái trong đó. Chỉ trong thời gian nháy mắt, bên ngoài cửa động đều bị những âm hồn đó bao vây chặt chẽ, những thân ảnh nửa trong suốt rậm rạp chằng chịt đếm không hết, khiến người ta bỗng nhiên sinh ra loại ảo giác như đi vào U Minh Địa Phủ vậy. “Ực” Từng tiếng nuốt nước bọt vang lên, sắc mặt của mọi người vô cùng khó coi nhìn về phía cửa động, trong lòng cực kỳ bất an. – Tại sao… lại như vậy? – Trong thời gian Phong Khiếu, làm sao lại có nhiều quỷ vật xuất hiện như vậy? – Đây rốt cuộc là tình huống gì? – Đừng nói nhảm nữa, không muốn chết thì mau chóng giết hết đi. Tất cả mọi người vốn đã yên tĩnh lại đều kinh hô lên, không dám tin tưởng vào những gì mình đang thấy, trong lúc chần chờ, những quỷ vật đó đã tấn công tới lần nữa. Mấy người ở cửa động không còn cách nào khác, chỉ có thể liều mạng thúc giục lực lượng thần hồn cùng với nguyên lực chém giết những âm hồn đó, lực lượng thần hồn không ngừng phát ra. Tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên, từng con âm hồn tan thành mây khói, nhưng những âm hồn đó giống như là giết không hết vậy. Mấy người ở cửa động sau khi chém giết một trận, măc dù chiến quả rất tốt nhưng lại bất đắc dĩ phát hiện những âm hồn đó không những không có giảm bớt, ngược lại càng ngày càng nhiều. Tình cảnh đó khiến bọn họ gần như tuyệt vọng! Cách hiệu quả nhất để tiêu diệt đám âm hồn là đợi nó đến gần sau đó sử dụng lực lượng thần hồn, nhưng lực lượng thần hồn không phải là thứ vô cùng vô tận dùng không hết, mỗi một lần sử dụng đều tiêu hao cực lớn, một khi cạn kiệt thì chỉ có chờ chết. Hơn nữa, sử dụng lực lượng thần hồn quá độ, rất có khả năng bị tổn thương đến cơ sở, không có một võ giả nào muốn gặp phải tình trạng đó. Trước sau không quá thời gian một chung trà, sắc mặt của mấy người ở cửa động đều trở nên trắng bệch, ai cũng mồ hôi ướt đẫm toàn thân, rõ ràng tiêu hao rất lớn. – Huynh đệ ở phía sau mau giúp đỡ một tay, chúng ta sắp chống cự không nổi rồi! – Đúng vậy, còn không mau chóng ra tay, nếu chúng ta chết hết rồi thì tiếp theo sẽ đến lượt các ngươi đấy, da đã không còn thì lông mao mọc ở đâu. – Ai có thể giúp ta chống đỡ một lát, ta phải nghỉ ngơi một hồi, lực lượng thần hồn của ta sắp cạn kiệt rồi, tại hạ sẽ vô cùng cảm kích. … Trong sơn động, tám chín người còn lại nghe vậy liền sắc mặt ngưng trọng, mặc dù đạo lý môi hở răng lạnh mọi người đều hiểu nhưng loại nguy cơ trước mắt này ai dám lên thay cho người khác xuống, lỡ khi thần hồn của mình khô kiệt mà không có ai thế thân thì không phải là chết rất thảm sao? Người không vì mình, trời tru đất diệt a! Do đó mặc dù biểu tình của mọi người đều ngưng trọng nhưng không một ai biểu thị cái gì, càng không cần nói thay thế cho mấy người ở cửa động. – Ban lão, người nói có phải hay không là… Dương Khai chợt lặng lẽ nhìn Ban lão một cái, truyền âm hỏi. Ban lão nghe vậy, chỉ là hơi suy nghĩ liền hiểu được ý của hắn, khẽ vuốt cằm nói: – Có khả năng! Lúc Phong Khiếu tới, quỷ vật bình thường sẽ không xuất hiện nhưng tình hình trước mắt lại không giải thích được. Hơn nữa, nhìn dáng điệu của những âm hồn này giống như là nhắm vào cái sơn động này vậy, dường như có thù với người nào đó ở trong đây. Điều này không khỏi làm cho Dương Khai liên tưởng đến Quỷ vương lúc trước! Quỷ vương đó chịu thiệt trên tay của hắn, nói không chừng chuyện này có liên quan với nó, Quỷ vương tự biết không phải là đối thủ của Dương Khai nên nhân cơ hội này điều động quỷ vật trong thông đạo, muốn vây chết Dương Khai ở chỗ này. Dương Khai dĩ nhiên rất mạnh nhưng lúc này hắn căn bản không có đường để trốn, chỉ cần không ngừng cho quỷ vật tấn công vào chỗ này, trước sau gì cũng có thể đánh chết Dương Khai. Nếu thật sự là như thế, vậy Dương Khai chính là đầu sỏ gây họa rồi, những người khác chỉ bị liên lụy mà thôi. Ngay lúc Dương Khai cùng Ban lão âm thầm trao đổi, một người trong sơn động đột nhiên đứng dậy la lớn: – Chư vị, gặp chuyện liên quan đến sống chết, nếu muốn bảo toàn tánh mạng thì mọi người nên đồng tâm hiệp lực

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.