Dark Light

người hỉ nộ vô thường, trời sanh tính Leave a comment

uy rằng không quá thấp, nh 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k ưng cũng không cao, đệ tử Thiên Tuyệt Môn của ta đều ở bên kia, không có Phản Hư Cảnh trấn giữ, nếu đi vào Lạc Đế Sơn mà gặp cường địch thì… a a… Hắn chưa nói xong, Dương Khai đã mơ hồ hiểu rõ tại sao hắn phải mời mình theo, nhìn theo hướng hắn chỉ thì thấy một đám võ giả mặc y phục giống Vũ Thường đang tụ tập, chừng mười mấy người, cơ bản đều là võ giả Thánh Vương Cảnh, không có bóng dáng cường giả Phản Hư Cảnh. Xem ra thực lực Thiên Tuyệt Môn này không tính là cường đại. – Ngươi muốn ta bảo vệ an toàn cho các ngươi? Dương Khai hỏi. – Cùng người thông minh nói chuyện đúng là tốt, bảo vệ cũng được, hợp tác cũng được, chỉ cần bằng hữu nguyện ý. Vũ Thường vội vàng gật đầu. – Có khác biệt sao? Dương Khai kinh ngạc. – Đương nhiên là khác biệt. Vũ Thường thấy Dương Khai có chút hứng thú, vội vàng tranh thủ nói: – Nếu là bảo vệ Thiên Tuyệt Môn, chúng ta có thể cho bằng hữu một khoản tài vật bảo đảm ngươi sẽ hài lòng, nhưng không quản ở trong Lạc Đế Sơn tìm được cái gì, đều sẽ là thu hoạch của Thiên Tuyệt Môn, không quan hệ tới bằng hữu, nếu là hợp tác, ngươi ta song phương còn nếu là hợp tác, tìm được cái gì sẽ phân phối cho ngươi, dĩ nhiên Vũ mỗ hy vọng bằng hữu hợp tác hơn. Dương Khai gật đầu, cuối cùng cũng hiểu tại sao đối phương lại nhiệt tình như thế, thì ra là vì thiếu cao thủ, mình cũng không ẩn giấu tu vi, hắn thân là một võ giả Thánh Vương Cảnh đương nhiên có thể nhận ra mình là một Phản Hư Cảnh. – Các ngươi cũng vậy? Dương Khai nhìn những người khác. Mấy võ giả vội vàng gật đầu, mỗi người đều giới thiệu gia tộc hoặc là tông môn của mình. – Ta hiểu rồi. Dương Khai cười ha hả, thâm ý hỏi: – Mà các ngươi không sợ ta lật lọng, tìm được thứ tốt thì giết người diệt khẩu sao? Nghe vậy, sắc mặt đám người Vũ Thường cứng đờ, vẻ mặt không được tự nhiên, nhưng Vũ Thường nhanh chóng khôi phục như ban đầu, khàn giọng nói: – Bằng hữu nói đùa rồi. – Không quản ta có nói đùa hay không, ta đã có năng lực đi vào Lạc Đế Sơn, sao phải cùng các ngươi hợp tác, khi không phải chia nhỏ chiến lợi phẩm? Dương Khai cười, hắn không rảnh mà nói nhiều với những người này, nhưng mình vừa mới đến, còn đám người Vũ Thường lại hiểu biết về bên trong Lạc Đế Sơn, nói không chừng có thể dò xét được tin tức hữu dụng. – A… bằng hữu nghĩ xem, mỗi một cái động phủ của võ giả thượng cổ trong Lạc Đế Sơn đều rất khó kiếm, rất nhiều cái ngay cả thần thức cũng không thể phát hiện, càng nhiều người thì cơ hội tìm được động phủ cũng lớn hơn, hơn nữa, phần lớn những cấm chế bảo vệ động phủ không thể một mình công phá, cần hợp tác với người khác, cho nên bình thường các võ giả đều tìm người đi cùng, một thân một mình đi vào có thể nói là thiểu số trong thiểu số. – Nói vậy cũng có chút đạo lý. Dương Khai gật đầu. Đám người Vũ Thường vui mừng, đang định nói thêm thì Dương Khai lại khoát tay một cái nói: – Nhưng ta vừa mới tới, chưa có ý định đi vào, khi nào có sẽ tìm các ngươi hợp tác. Nói xong, Dương Khai liền bỏ đi. Hắn chưa từng có ý nghĩ sẽ hợp tác với những người này. Đám người Vũ Thường mặc dù không cam lòng, nhưng cũng không ngăn trở, chỉ tiếp tục chú ý xung quanh, tìm xem có Phản Hư Cảnh nào đi một mình thì lôi kéo. Sau khi thoát khỏi đám người kia, Dương Khai không vội vã đi vào Lạc Đế Sơn mà nhìn những quầy hàng xung quanh, đồng thời lấy la bàn truyền tin ra rót thần niệm vào. Chờ một hồi sau, la bàn không phản ứng, Dương Khai lắc đầu cất vào. Xem ra mình cách Tiền Thông rất xa, nếu không đã liên lạc được rồi. Hắn dò xét những quầy hàng này không phải vì bảo bối, mặc dù hàng hóa rất nhiều, chủng loại rất đa dạng, nhưng gần như không có món nào đáng để Dương Khai để mắt tới, đồ tốt thật sự ai lại bày ra ngoài chứ? Giấu còn không kịp nữa là. Có thể nói những thứ trên quầy hàng chỉ là hàng hóa thông thường. Dĩ nhiên, cũng có người không phân biệt được hàng tốt, nhưng chuyện này rất hiếm khi xảy ra. Dương Khai chỉ muốn dò xét tin tức mà thôi, nghe võ giả bốn phía trò chuyện ít nhất cũng biết sơ lược về tình huống Lạc Đế Sơn. Mà bốn phía rất đông người nói chuyện, hắn dò xét được không ít tin tức. Không ngờ di chỉ tông môn thượn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.