Dark Light

ngửa đầu nhìn hoàng đế,“Bệ hạ nên nói Leave a comment

uối cùng đổi sắc, cả kinh 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k hỏi. Hắn lợi dụng biển máu khôi phục sức sống, nhưng lại trị ngọn không trị gốc, trừ khi hắn luôn hấp thu máu trong này, bằng không cuối cùng cũng phải chết, ý thức được điểm này, cuối cùng Ô Mông Xuyên sợ hãi. Dương Khai cười ha ha, trào phúng: – Chẳng phải ngươi có thể cắn nuốt vạn vật hay sao, tự mình cắn nuốt còn không phải sẽ biết? – Tiểu tử muốn chết, vốn còn muốn chừa mạng ngươi để cho ta dùng, hiện tại xem ra nhất định phải giết ngươi! Ô Mông Xuyên giận dữ, vung tay, biển máu sôi trào, từ bên trong nhảy ra một con Huyết Long, vô cùng sinh động, trợn mắt to như căn nhà, giương nanh múa vuốt, cực kỳ kinh người lao xuống Dương Khai. Ngoài dự liệu của Ô Mông Xuyên, đối mặt công kích dữ dội như vậy, Dương Khai chỉ đứng đó cười lạnh. Tiểu tử này làm quỷ gì? Trong lòng kinh nghi không thôi, Ô Mông Xuyên không biết Dương Khai tính toán gì, tránh cho bất ngờ, hắn lại ra tay, trong biển máu bắn ra mấy con Huyết Long nữa, bốn phương tám hướng bao vây Dương Khai. Dương Khai hừ nói: – Ô Mông Xuyên, thực lực của ngươi cũng ngoài dự liệu của bổn thiếu, nhưng có thể ép ta vận dụng bảo vật này, ngươi cũng đủ kiêu ngạo! Hắn trả lại lời Ô Mông Xuyên đã nói. Ô Mông Xuyên giận dữ không thôi: – Tiểu tử ngươi ngông cuồng như thế, ở trong Huyết Linh Bình của bổn tọa, ngươi còn có thể làm ra sóng gió gì, ngoan ngoãn chịu chết đi! Dương Khai nhàn nhạt nói: – Người chết là ngươi! Dứt lời, hắn đưa tay, tế ra Sơn Hà Chung, nguyên lực tuôn trào, vận chuyển thần thức truyền vào trong chuông. Sơn Hà Chung nhanh chóng to ra, những hoa văn phức tạp ở mặt ngoài chuông liền sống lại, vô cùng sống động, không ngừng chạy quanh, khí tức man hoang tuôn trào. – Đó là… Ô Mông Xuyên mắt trừng lớn, hoảng sợ nhìn Sơn Hà Chung, trong chấn động, suýt nữa cắn mất lưỡi. Thân là hậu nhân của Phệ Thiên Đại Đế, hắn tự nhiên chú ý những chuyện từng xảy ra trong Toái Tinh Hải hơn bất cứ ai, biết được trong này có những vị Đại Đế nào ngã xuống, để lại bảo vật gì. Cho nên Sơn Hà Chung vừa xuất hiện, hắn liền nhận ra được. – Không thể nào! Ô Mông Xuyên lớn tiếng hô. Có thế nào hắn cũng không tin được, Dương Khai lại thu phục được Sơn Hà Chung. Đó là Đế Bảo bổn mạng của Nguyên Đỉnh Đại Đế! Là di vật hồng hoang mà năm đó Nguyên Đỉnh Đại Đế mang ra từ Man Hoang Cổ Địa. Nhưng mà, Sơn Hà Chung không phải trấn áp Phượng Hoàng Chân Hỏa, trốn vào hư không hay sao? Sao lại xuất hiện trong tay Dương Khai? Sơn Hà Chung ở đây, vậy Phượng Hoàng Chân Hỏa ở chỗ nào! Nếu đây thật là Sơn Hà Chung, vậy hôm nay mạng của mình nguy rồi! Ầm… Tiếng chuông vang vọng, sóng xung kích thấy được bằng mắt thường quét qua bốn phương tám hướng, trong sóng âm có xen lẫn lực lượng hủy thiên diệt địa, đủ để trấn áp tất cả. Những Huyết Long lao về phía Dương Khai liền tan tành, hóa thành dòng máu chảy xuống dưới. Cả người Ô Mông Xuyên chấn động, không nhịn được lùi mấy bước, khi đứng vững, tai mũi miệng chảy máu. Đó thật là Sơn Hà Chung! Ô Mông Xuyên cảm thấy trước mắt trắng toát, tâm thần chấn động không thấy được gì, trong đầu kêu ong ong. Bản thân chịu một đòn của Sơn Hà Chung, hắn đã không còn hoài nghi. Sau khi Sơn Hà Chung xuất hiện, Ô Mông Xuyên cả người cứng đờ, bị một cỗ lực lượng vô hình trấn áp, thậm chí biển máu sôi trào cũng lặng xuống, không nổi gợn sóng nào. Sơn Hà Chung, chuông vang trấn sơn hà, đế vận chuyển càn khôn. Nếu nói Phệ Thiên Chiến Pháp là không gì không cắn nuốt, vậy Sơn Hà Chung sẽ là không gì không trấn áp, vạn vật thế gian đều bị nó trấn áp. – Phụt… Ô Mông Xuyên cuối cùng không nhịn được, phun ra một ngụm máu, thần sắc già nua đi nhiều. Dương Khai hừ lạnh: – Ô Mông Xuyên, hôm nay chỗ này, là nơi ngươi chôn thân, ngoan ngoãn chịu chết cho ta! Hắn quát lên, vung tay lên, Sơn Hà Chung lập tức nhanh chóng rơi xuống, ầm ầm tiến vào biển máu, không thấy bóng đâu. Nhưng sau đó, toàn bộ biển máu sôi trào, đồng thời xung quanh phát ra tiếng răng rắc. Ô Mông Xuyên cả kinh, quát lớn: – Dừng tay! Mau dừng tay, ngươi sẽ phá hủy Huyết Linh Bình của bổn tọa! Không gian trong này, đã bị phong tỏa từ khi hắn tế ra Huyết Linh Bình, hiện tại Sơn Hà

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.