Dark Light

ngựa chạy chậm lại,“Về sau không được Leave a comment

y núi bình thường trở thàn 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k h thế này, nàng nghe nói trước kia không ai để ý chỗ này, nhưng bây giờ lại trở thành Thánh địa tu luyện nổi danh gần đây. Rất nhiều võ giả không có chỗ dựa đều nghe danh mà đến, muốn gia nhập nơi này, tìm chỗ dung thân. Nhưng trong này không nhận võ giả bên ngoài, cũng không có ý phát triển lớn mạnh, chỉ một mình sinh hoạt tu luyện. Đây là cách làm rất sáng suốt, dù sao nơi này ngay dưới mắt Ảnh Nguyệt Điện, nếu quả thật có ý phát triển lớn mạnh, khẳng định Ảnh Nguyệt Điện sẽ không ngồi yên mặc kệ. Nghĩ vậy, Đại Diên không khỏi buồn cười, nơi này có Dương Khai trấn giữ, dựa vào trí tuệ cùng thủ đoạn của hắn, khẳng định sẽ không làm chuyện tự đào mộ cho mình, bản thân nàng đúng là lo chuyện không đâu. Nghĩ lung tung một hồi, trong lòng bình tĩnh hơn nhiều, ngẩng đầu nhìn lên trời, mặt trời đã lên cao, nhìn phía dưới, căn bản không có bóng dáng mà nàng hy vọng. Đại Diên thở dài u uất, biết chỉ sợ nàng chờ vô ích, không có oán hận hay không cam lòng gì, chỉ là khóe miệng toát ra cười khổ. Đang lòng đầy mất mát xoay người, chuẩn bị rời đi, bỗng nhiên biến sắc, quay đầu nhìn lại. Trong khoảng khắc, ánh mắt Đại Diên sáng lên, toát ra hào quang vừa mừng vừa sợ, kinh ngạc nhìn bóng người không biết đã xuất hiện từ lúc nào. – Đại Diên cô nương, chào buổi sáng! Dương Khai đứng bên dưới, nhìn lên nàng cười chào hỏi. Đại Diên nhất thời sững sờ ra đó, nhưng cũng nhanh chóng khôi phục thần sắc như thường, nhẹ nhàng gật đầu với Dương Khai, nói: – Dương sư đệ, chào buổi sáng, hãy chờ đã, tôi xuống ngay! Vừa nói, vừa nhanh chóng xoay người, đi xuống lầu các, dù thần thái vững vàng, nhưng bước chân thoáng rối loạn thể hiện nội tâm căng thẳng của nàng lúc này. Nàng không biết Dương Khai sẽ đưa ra đáp án gì, nếu nói hắn sẽ từ chối nàng, có vẻ không cần phải mới sáng sớm đã đến đây? Hơn nữa mấy ngày trước hắn tỏ ý chối từ rõ ràng, dù cho Dương Khai từ chối, nàng cũng không bất ngờ. Nhưng nếu nói là hắn đồng ý với nàng, vậy sẽ là vì sao? Bản thân nàng không có một chút nắm chắc thuyết phục được hắn. Trong lòng suy nghĩ lung tung, Đại Diên nhanh chóng xuống lầu các, gặp được Dương Khai, đôi mắt nhìn chằm chằm vào hắn, nhất thời lại không biết nói gì. – Đại Diên cô nương có gì cần thu dọn? Nếu không có, chúng ta lên đường thôi! Dương Khai vẻ mặt mỉm cười như gió xuân. – Hả? Đại Diên sửng sốt, lại ngây người ra đó. Dương Khai cười ha ha, nói: – Sao vậy, không phải cô nương muốn tôi theo cô đi Lưu Ly Môn một chuyến hay sao? Chẳng lẽ phong cảnh Long Huyệt Sơn làm cô nương lưu luyến quên về? Nếu là thế, vậy không ngại ở lại vài ngày. – Không phải không phải! Đại Diên thế mới phản ứng lại, vội xua tay, ánh mắt tràn đầy mừng rỡ bất ngờ – Phong cảnh nơi này dù đẹp, nhưng tôi lại không có lòng dạ thưởng thức, chỉ là… – Chỉ là Đại Diên cô nương nghi ngờ tại sao tại hạ đồng ý theo cô một chuyến? Dương Khai như cười như không nhìn Đại Diên, một lời vạch ra khó hiểu của nàng. Thần sắc Đại Diên có chút khó xử, nàng vốn yêu cầu Dương Khai cùng nàng đi Lưu Ly Môn, nhưng bây giờ người ta đồng ý, nàng lại nghi thần nghi quỷ, tự nhiên có chút không ổn. – Rất đơn giản. Dương Khai đã sớm chuẩn bị lời giải thích, liền nói: – Sau khi trở về từ Lưu Viêm Sa Địa, tôi bế quan nửa năm, cảm thấy là lúc nên đi ra ngoài. Hiện tại tôi đang ở bình cảnh, tự nhiên không muốn nhắm mắt làm liều. Hơn nữa có lẽ cô cũng hiểu rõ lai lịch của tôi, cho nên vẫn luôn hiếu kỳ với các đại tông môn trên U Ám Tinh, hiện tại có cơ hội tiếp xúc gần, tự nhiên sẽ không bỏ qua, đi mở rộng tầm mắt cũng được. Nghe hắn nói thế, Đại Diên mất hết nghi ngờ, mỉm cười: – Thì ra vậy, nhưng mà Lưu Ly Môn mặc dù thế lực không yếu trên U Ám Tinh, nhưng nói về tình cảnh và uy thế tông môn, lại không bằng được Chiến Thiên Minh cùng Lôi Đài Tông, ngày sau nếu Dương sư đệ có cơ hội đi Chiến Thiên Minh cùng Lôi Đài Tông xem thử, sẽ biết Lưu Ly Môn không đáng kể. Nhưng mà tu vi Dương sư đệ lại đến bình cảnh, thật là tư chất kinh người. Đại Diên nói câu này đúng là chân thành, ở trong Lưu Viêm Sa Địa, nàng cùng Dương Khai sóng vai hành động, Dương Khai mới là Thánh Vương nhất tầng cảnh. Tuy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.