Dark Light

nào?”Hoàng quý phi nhíu mi, bất mãn Leave a comment

về hắn, nhưng nếu đã ở tro 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k ng cơ thể hắn, ít nhiều hắn cũng có thể dò xét một chút. Nhưng ngoài suy nghĩ của hắn chính là, tàn hồn Băng Phượng dường như cũng không được bồi bổ quá nhiều, mặc dù có cảm giác lớn mạnh hơn trước kia một chút, nhưng hiển nhiên không phải là do cắn nuốt khí linh thiên địa. Nó cũng chưa thể cắn nuốt khí linh thiên địa kia! Dương Khai lập tức nhận định, việc nó lớn mạnh hơn một chút chỉ là do vừa rồi hấp thu được năng lượng băng hàn ở chỗ kia mới có biến hóa như vậy mà thôi. Kết quả này thật ra cũng không quá ngoài ý muốn của Dương Khai. Một là, do tàn hồn Băng Phượng cũng không quá mạnh mẽ, nó chỉ là một đạo truyền thừa mà thôi, ở trong tay hắn căn bản không phát huy ra tác dụng quá lớn, chỉ có chuyển giao cho Tô Nhan, cùng với thực lực Tô Nhan tăng lên, nó mới có thể phát huy ra uy lực được. Hai là, con khí linh thiên địa hệ băng kia nếu như đã sinh ra trong đường hầm băng thì chắc chắn sẽ rất quen thuộc đối với hoàn cảnh nơi đây, muốn trốn khỏi Băng Phượng cơ bản cũng không phải việc gì khó. Đáng tiếc mà! Dương Khai trong lòng thầm than, nếu tàn hồn Băng Phượng thật sự cắn nuốt được khí linh thiên địa kia, nói không chừng đã có thể đã xảy ra một chút biến hóa không thể tưởng được, đến lúc đó lại giao nó lại cho Tô Nhan, thì chỗ tốt mà Tô Nhan chiếm được sẽ lớn hơn. Dương Khai cũng không có ý định quay lại tìm con khí linh thiên địa kia. Mặc dù Băng Phượng là khắc tinh của nó, nhưng Dương Khai căn bản không thể sai khiến Băng Phượng, hơn nữa, chó cùng dứt giậu, với năng lực của khí linh thiên địa kia, nếu thật sự chọc giận nó thì chưa biết hươu chết về tay ai đâu. Trong lúc mọi người nghỉ ngơi, thỉnh thoảng lại có người liếc nhìn Dương Khai, sâu trong ánh mắt đều toát lên vẻ hâm mộ nồng đậm, ngay cả Liên Nghiễm trầm mặc ít nói bẩm sinh cũng không ngoại lệ. Đối với chuyện này, Dương Khai giả vờ như không biết, tự lo ngồi xuống khôi phục. Trong lòng bọn họ nghĩ như thế nào không liên quan đến hắn, chỉ cần không chọc vào hắn là được rồi. – Tốt, tìm được ám hiệu của Tiền lão quỷ lưu lại rồi, tất cả đi theo ta. Âm thanh của Phí Chi Đồ chợt vang lên. Mọi người nghe vậy vội vã đứng dậy, đi về phía ông ta. Diện tích của đại điện này cũng không lớn, phá sau cửa ra của đại điện giống như là một mê cung vậy, chia ra rất nhiều con đường đan chéo ngang dọc khắp nơi, mỗi một con đường cũng không biết thông tới nơi nào, khiến người ta nhìn vào nhức đầu không thôi. Đứng ở cửa vào mê cung, mọi người nhìn nhau, không biết lát nữa nên đi đường nào mới tốt. Phí Chi Đồ bước nhanh vào trong, thấy vậy mọi người cũng chỉ còn biết cắm đầu đi theo. Vừa đi, Phí Chi Đồ vừa giải thích: – Trong tin tức Tiền lão quỷ truyền về, mặc dù miêu tả có vài chỗ không được rõ ràng lắm, nhưng lại nhắc tới mê cung này. Trong mê cung này cũng không có trận pháp cấm chế gì, nếu có cũng chỉ là cơ quan mà thôi! – Cơ quan sao? Trên mặt Ninh Hướng Trần lộ vẻ hơi ngạc nhiên. – Không sai, là cơ quan! Phí Chi Đồ khẽ gật gật đầu: – Nhưng cũng không nên coi thường những cơ quan này, nếu không cẩn thận kích thích phải một hai cái trong đó, ngay cả ta và ngươi cũng đều có thể sẽ chịu trận ở chỗ này! Đám người Ninh Hướng Trần khẽ biến sắc. Đang nói chuyện, bỗng nhiên trước mặt xuất hiện mấy cái ngã ba, Phí Chi Đồ đứng ở giữa ngã ba, quay đầu liếc nhìn Liên Nghiễm nói: – Tiểu tử Liên gia, trông cậy vào ngươi rồi. Liên Nghiễm không nói một lời, vung tay lên, trên mặt đất bỗng nhiên xuất hiện mấy khôi lỗi giống như con chuột. Dưới sự điều khiển của Liên Nghiễm, chúng liền chia nhau chạy vào từng ngã rẽ khác nhau, trong nháy mắt đã không còn thấy bóng dáng. Dương Khai nhìn thấy cảnh này hai mắt sáng lên, giờ mới hiểu được vì sao Phí Chi Đồ lại dẫn theo một tên Thánh Vương Cảnh như Liên Nghiễm, thì ra là muốn lợi dụng khôi lỗi của hắn để dò đường. Đây đúng là biện pháp tốt, có nhiều nơi võ giả không tiện xâm nhập, nhưng khôi lỗi của Liên Nghiễm lại không sợ điều này, cho dù hắn bị thiệt hại cũng không ảnh hưởng đến bản thân. Mà mấy con chuột khôi lỗi sau khi biến mất, Liên Nghiễm liền nhắm lại, dường như là đang cảm nhận gì đó. Một lát sau, sâu trong lối đi bên

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.