Dark Light

nàng, lẩm bẩm nói:“Thật sự là nhân tài Leave a comment

vậy? – Thật sự không có b 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k iện pháp rời khỏi nơi này sao? Dương Khai hỏi đạo. Lăng Âm Cầm lắc lắc đầu: – Ta chưa từng nghe nói qua có người nào thành công rời khỏi nơi này. Khi hai người đang nói chuyện, bỗng nhiên cách đó không xa chợt truyền đến một tiếng gầm lên: – Tiểu tặc dám cướp đồ vật của ta sao! Tiếng quát truyền ra, ngay sau đó cách đó không xa là một trận rối loạn, thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng động thủ. Dương Khai thả thần niệm ra, lập tức liền dò xét được chuyện gì xảy ra phía đó. Dường như có một võ giả bị cướp bóc, võ giả bị cướp có tu vi Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, mà người cướp của hắn chỉ có tu vi Hư Vương lưỡng tầng cảnh mà thôi. Chẳng những tu vi yếu hơn đối phương rất nhiều, mà khí tức cũng vô cùng hư nhược, có lẽ ngay cả lực lượng Hư Vương nhất tầng cảnh cũng không phát huy ra được. Loại hành động tìm chết này nếu là ở bên ngoài là tuyệt đối không có khả năng đã xảy ra, nhưng ở Thông Thiên Thành này tựa hồ lại rất bình thường. Chỉ nghe hai tiếng “Bịch bịch”, tên cướp kia đã bị đánh chết. Võ giả Đạo Nguyên nhất tầng cảnh kia sau khi đoạt lại nhẫn không gian của mình, đang chuẩn bị chửi rủa, bỗng nhiên hai bên đường phố tràn ra vô số người, ánh mắt vốn mờ mịt trống rỗng bọn họ, giờ phút này đều trở nên đỏ thẫm, mỗi người đều nhìn chằm chằm nhẫn không gian của võ giả kia, lao tới tranh đoạt. Chủ nhân của chiếc nhẫn không gian kia mặc dù có tu vi Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, nhưng song quyền nan địch tứ thủ, tuy rằng phát lực đánh chết vài người, nhưng cũng không có ai rút lui, rất nhanh liền bị bầy người che mất. Vụt vụt… Trong lúc những người này đang tranh đấu nước sôi lửa bỏng, bỗng nhiên có hai bóng người từ trên trời hạ xuống. Hai người này khí thế mười phần, thân mặc trang phục màu đen bó sát người, vẻ mặt khinh thường, lạnh như băng nhìn chăm chú vào cuộc ẩu đả phía trước, nhưng cũng không có ý định ngăn cản. – Đây là người của Chấp pháp đội Thông Thiên Thành. Tiêu Dật khẽ giải thích với Dương Khai. – Bọn họ không quản sao? Dương Khai kinh ngạc nói. Hắn thầm nghĩ nếu đã là Chấp pháp đội, vậy dĩ nhiên phải duy trì yên bình trong thành mới phải chứ, vì sao đánh nhau phát sinh ngay trước mắt mà bọn họ lại thờ ơ? Tiêu Dật cười lạnh nói: – Ngươi cứ xem đi rồi biết. “Bịch bịch”, lại có hai người lao tới cướp bị chủ nhân chiếc nhẫn đánh bay ra ngoài. Nhưng người này dường như cũng đã hơi kiệt lực, tình trạng của hắn tuy troong tốt hơn những kẻ ăm xin kia một chút, nhưng sau khi tới Thông Thiên Đảo này, tu vi của hắn cũng bị giảm xuống rất nhiều, căn bản không thể phát huy ra được thực lực Đạo Nguyên Cảnh, thời khắc này đã xuất hiện vét thương đầy người, nhanh chóng kiệt sức. Hắn ngẩng đầu lên, vừa lúc thấy được kia hai tên chấp pháp mặc áo bào đen, vội vàng hô to: – Hai vị đại nhân xin cứu mạng, những người này vô pháp vô thiên, ban ngày ban mặt lại dám ra tay cướp bóc, xin hai vị đại nhân chủ trì công đạo! Hai hã chấp pháp nghe vậy không chút nhúc nhích, chỉ thờ ơ lạnh nhạt nhìn. Chủ nhân chiếc nhẫn lần nữa hô to nói: – Xin hai vị đại nhân ra tay, tại hạ nguyện bỏ ra một nửa đồ vật trong nhẫn không gian trả thù lao! Một tên chấp pháp nghe vậy, cười lạnh nói: – Chỉ một nửa sao? Chủ nhân chiếc nhẫn nghiến răng một cái, vẻ mặt đau khổ nói: – Đưa hết cho hai vị đại nhân… Hắn biết nếu mình không được cứu viện kịp thời, chỉ sợ thật sự sẽ bị những người vô pháp vô thiên này giết chết. Cùng tính mạng của mình so sánh, những thứ khác có đáng là gì chứ? Hai tên chấp pháp lúc này mới lười biếngtiến về phía trước, gã vừa nói chuyện lúc nãy hừ lạnh nói: – Tiểu tử ngươi một khi đã biết đièu như vậy, chúng ta sẽ giúp ngươi một lần. Dứt lời, hai người đồng loạt động thủ, có thể nói rằng tàn nhẫn vô cùng, dao động năng lượng phát ra, trực tiếp đánh bay những người cướp bóc ra ngoài, thân hình còn lơ lửng giữa không trung đã chết mất, trong nháy mắt không gian tràn đầy mùi máu tươi nồng đậm. Hai người bọn họ vừa ra tay, trong khoảnh khắc võ giả xung quanh liền câm như hến, những tên cướp may mắn còn sống cũng lập tức chạy tan tác, không dám ở lại. Trên mặt đất chỉ còn lại võ giả bị cướp kia, lúc này cả người hắn đầy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.