Dark Light

nàng đã bắt đầu hắt xì hơi.Tĩnh thiếu gia Leave a comment

y nho, từng chùm từng chùm 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k , mỗi khi xuất hiện đều có số lượng lớn. Cho nên khi ngửi được mùi hương, Đại Diên liền tỉnh, dù sao những thứ này rất khó có được. Nhìn kỹ lại, Đại Diên bất ngờ phát hiện ở vị trí của mấy dây mây, rõ ràng có dấu vết bị hái, nghĩ đi nghĩ lại, Đại Diên lập tức hiểu ra là Dương Khai hái, đồng thời cũng nhớ tới chuyện trước khi hôn mê. Quay đầu nhìn lại, quả nhiên phát hiện Dương Khai đứng cách mình không xa. Đáng tiếc không biết vì sao, biểu tình lúc này của Dương Khai có chút âm u, dường như là mất hứng. Hắn chau mày, dáng vẻ trầm tư, ngay cả mình tỉnh cũng không phát hiện. – Dương sư đệ! Đại Diên từ từ đứng dậy, gọi Dương Khai một tiếng. – Ngươi đã tỉnh. Dương Khai quay đầu lại, vẻ âm u trên mặt tản đi rất nhiều, nhưng vùng giữa hai lông mày vẫn cho thấy sự bất mãn. – Nơi đây là… Đại Diên ngờ vực nhìn bốn phía. Đập vào mắt nàng là một màu xanh biếc dạt dào, nơi nơi hương hoa thơm ngát, chim muông hót líu lo. Khắp nơi đều là núi cao tiếp nối không ngớt, có mây bay bay trên đỉnh núi, nhìn không thấy điểm cuối. Linh khí nồng đậm và mây mù nối thành một thể, che lấp ngọn núi, làm người ta vừa nhìn còn tưởng rằng nơi đây là cơ nghiệp của đại tông môn nào đó. Trong lòng Đại Diên thầm kinh hãi, Lưu Ly Môn của các nàng cũng là một chỗ linh sơn bảo địa, nhưng so với khung cảnh trước mắt, đúng là gặp phải sư phụ. Nếu có thể dời thế lực tới cư trú ở nơi này, môn hạ đệ tử sẽ chiếm được thiên thời địa lợi đến bực nào? Trên đời có bảo địa như vậy sao? Hơn nữa nhìn những ngọn núi kia, hình như không có bóng dáng của con người, phiếm bảo địa này có vẻ chưa bị khai phá. Chỉ là lúc Đại Diên ngẩng đầu nhìn lên, bất ngờ phát hiện bầu trời bị một tầng màn màu đỏ che lấp, không thấy được tinh tú nhật nguyệt, điều này làm cho nàng hơi khó hiểu. – Không cần hoài nghi, chỗ này ở trong Lưu Viêm Sa Địa. Dương Khai từ tốn nói. Đôi mi thanh tú của Đại Diên nhíu lại, dường như hiểu rõ: – Chúng ta về tới tầng thứ hai? – Tầng thứ hai? Dương Khai nhìn nàng một cái, bỗng cười lắc đầu nói: – Không phải, nơi này là tầng thứ tư! – Cái gì? Đại Diên kêu thất thanh. – Tầng thứ tư? – Đúng, tầng thứ tư, khu thiên tài địa bảo! Giọng nói của Dương Khai nghiêm túc hơn nhiều. – A… Đại Diên không khỏi che miệng lại, sau khi hết khiếp sợ, mắt đẹp run run, lại kìm lòng không đậu lẩm bẩm: – Thật sự có khu thiên tài địa bảo tầng thứ tư ư… Dương Khai nghiêng đầu: – Ngươi biết một nơi như thế? Đại Diên sửng sốt một chút, lúc này mới lắc đầu nói: – Ta không biết, trước đó chỉ đoán mà thôi, nếu sau khu cực nóng tầng thứ nhất là khu thiên tài địa bảo tầng thứ hai, vậy sau khu cực nóng tầng thứ ba, nói không chừng có một khu thiên tài địa bảo, tình huống hiện tại đã chứng minh ý nghĩ của ta là đúng. Dương Khai nghe nàng nói như vậy, khẽ vuốt cằm. Chẳng những Đại Diên có điều hoài nghi, hắn cũng từng có, nhưng khi chân chính đặt chân tới chỗ này, tâm tình hắn lại trở nên vô cùng kỳ lạ. Không hưng phấn và vui sướng như phát hiện được đại lục mới như Đại Diên, sau khi trải qua sự kinh ngạc ban đầu, Dương Khai lại cảm thấy mất mát. Bởi vì hắn không có được hoàn cảnh mà mình muốn nhất! Mấy ngày trước sau khi Đại Diên bất tỉnh, Dương Khai liền ôm nàng đi sâu vào trong, mắt thấy độ cực nóng sắp phù hợp yêu cầu của hắn, không ngờ lại xuyên qua tầng thứ ba, vọt vào trong tầng thứ tư. Vốn Dương Khai còn có ý nghĩ đã đến đâu thì yên ở đấy, cảm thấy đi tới đây cũng rất tốt, không vội luyện hóa Huyền Âm Quỳ Thủy. Nhưng điều khiến hắn vô cùng thất vọng là thiên tài địa bảo tích chứa ở tầng thứ tư lại vô cùng thưa thớt. Hắn tìm suốt mấy ngày, cho tới một canh giờ trước mới tìm được một cây Tử Ngọc Quỳnh Quả, hái được hai chùm Tử Ngọc Quỳnh Quả mà thôi. Điều này khiến hắn rất phẫn nộ, gần như có cảm giác bị lừa gjat. Không tìm được hoàn cảnh thích hợp, thiên tài địa bảo trong này lại thưa thớt như vậy, lòng hắn thấy thống khoái mới là lạ. Điều duy nhất an ủi hắn chính là, đến nơi này, hắn và Đại Diên cuối cùng có thể mỗi người đi một ngả. Trong lòng quyết định chủ ý, Dương Khai nói: – Đại Diên cô nương, ta đã đi xung quanh chỗ này mấy ngày, dò xét hoàn cảnh ở

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.