Dark Light

môi, nhẹ nhàng nói:“Bệ hạ, vì sao không Leave a comment

út này đều tỏ ra kinh ngạc 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k , hai người đồng thời cảm nhận được phía trước truyền đến một luồng năng lượng và sức mạnh trùng kích tới, khiến chúng không tự chủ được bị đẩy lùi hơn mười trượng mới khó khăn lắm ổn định lại được. ——oOo—— Chương 2150: Chuyện lớn hóa nhỏ Nguồn: EbookTruyen.Net Trên Lưỡng Quý Sơn, không khí bỗng nhiên biến hoá kỳ lạ. La Nguyên và Vô Thường đều vô cùng ngạc nhiên, đưa mắt nhìn về phía trước. Tiêu Bạch Y và Mộ Dung Hiểu Hiểu cũng trợn tròn mắt, không dám tin vào mắt mình. Bên kia, ánh mắt của Lam Huân lóe lên vẻ khác thường, thầm giật mình. Tiêu Thần khẽ thốt lên: – Đây là tình huống gì vậy? Mới vừa rồi, La Nguyên và Vô Thường cùng xuống tay với Dương Khai, mọi người đều nghĩ rằng Dương Khai chắc chắn sẽ phải chết. Chưa nói đến La Nguyên xen vào có tác dụng gì hay không, chỉ tính riêng Vô Thường đã là một Đạo Nguyên Cảnh không tầm thường rồi. Hung danh của hắn lan xa, bản tính tàn ác, người bị hắn để mắt tới sao có thể có kết quả tốt được chứ? Hai người này đồng thời ra tay, một trước một sau, không có chút dấu hiệu báo trước nào, Dương Khai muốn tránh cũng không thể tránh. Hầu hết mọi người đều đang tưởng tượng ra cảnh tượng Dương Khai chết thê thảm trước mắt… Nhưng không ngờ kết quả lại là La Nguyên và Vô Thường bị đẩy lui, mà Dương Khai thì không có chút dấu hiệu bị thương. Làm sao hắn làm được như vậy? Mọi người định thần nhìn lại, thấy Dương Khai vẫn đứng bất động tại chỗ như cũ. Nhưng sắc mặt của hắn thì trở nên trắng bệch, dáng vẻ hoảng loạn tựa như bị sợ vỡ mật vậy, toàn thân của hắn cũng run lẩy bẩy, mồ hôi hột tuôn ra đầy trán. Tuy dáng vẻ hắn hơi chật vật một chút, nhưng quả thật là không bị thương chút nào. – Tiểu tử này… mới vừa rồi đã làm gì? Tiêu Thần không nhìn ra. La Nguyên và Vô Thường không có khả năng vô duyên vô cớ bị đẩy lui. Cách giải thích duy nhất chính là vừa rồi Dương Khai ngầm thi triển ra thủ đoạn kinh người gì đó biến nguy thành an, chỉ có điều không ai thấy rõ mà thôi. Tiêu Thần cau này, thầm cảm thấy Dương Khai có chút không đúng lắm. – Thú vị… Ánh mắt Lam Huân sáng lên, lộ ra vẻ hứng thú, hào hứng bừng bừng quan sát Dương Khai. Tuy rằng nàng chỉ có tu vi Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, nhưng bởi vì nàng là viên ngọc quý của Minh Nguyệt Đại Đế, thừa kế thể chất đặc thù của Đại Đế, lại được học tập bên cạnh Đại Đế từ nhỏ, nên nói về kiến thức và nhãn lực, ở đầy không ai có thể xuất sắc hơn nàng. Mặc dù nàng cũng không nhìn rõ lắm, nhưng so với những người khác thì tốt hơn một chút. Trong khoảnh khắc vừa rồi khi công kích của La Nguyên và Vô Thường sắp chạm vào cơ thể hắn, trong chớp mắt Lam Huân rõ ràng thấy được thân thể của Dương Khai chợt mờ đi, tựa như đã biến mất khỏi trời đất này, tiến vào một không gian khác vậy. Cùng lúc đó, sát chiêu của Vô Thường và La Nguyên liền đánh tới. Mất đi mục tiêu tấn công, công kích của hai người lập tức va chạm với nhau. Nói cách khác, người đẩy lùi La Nguyên chính là Vô Thường, còn người đẩy lùi Vô Thường… lại chính là La Nguyên! Chính là do hai người đối chiêu mà nên! – Thật là một bí thuật quỷ dị! Hai mắt của Lam Huân tỏa sáng, rồi lại liếc nhìn La Nguyên, thầm nghĩ: – Người này cũng không tầm thường, lại có thể đánh cân sức cân tài với Vô Thường… Từ khi nào mà Bát Phương Môn lại sinh ra một quái vật như vậy? Xem ra phụ thân đại nhân nói không sai, tuyệt đối không được coi thường bất kỳ kẻ nào, cho dù xuất thân thấp hèn, cũng có thể có được tương lai rực rỡ. Tên La Nguyên này… chính là một minh chứng tốt nhất. Còn cái tên Dương Khai kia chắc chắn cũng không giống như vẻ bề ngoài bạc nhược của hắn. Hừ, đóng kịch cũng quá tồi đi, chỉ có những tên xú nam nhân đầu óc ngu si, tứ chi phát triển này mới tin là thật… Nhưng, nói đi cũng phải nói lại, rốt cuộc hắn là ai chứ? Lam Huân suy nghĩ miên man, sau khi nhận định Dương Khai chính là giả heo ăn thịt hổ, không khỏi ném ánh mắt chế nhạo nhìn về phía Dương Khai đang run lẩy bẩy giữa không trung kia, như thể muốn nói “ta đã nhìn thấu tâm can của ngươi” vậy. Mà đúng lúc này, Vô Thường rốt cục cũng hồi phục lại tinh thần, đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm La Nguyên

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.