Dark Light

mình, nên bị bắt đi.Hoàng Phủ Quyết Leave a comment

và Thánh Vương Cảnh là hoà 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k n toàn bất đồng. Tạ gia và mấy phương thế lực liên minh nhìn có vẻ bị tổn thất to lớn, nhưng thật ra lực lượng then chốt lại chưa bị ảnh hưởng gì. Phía ngoài Long Huyệt Sơn, Tạ Lệ, lão giả họ Độ của Vạn Thú Sơn, còn có nam nhân trung niên của Ma Huyết Giáo, tất cả đều sa sầm mặt xuống, lộ ra vẻ hết sức khó coi. Không ai ngờ sức phòng thủ của Long Huyệt Sơn lại mạnh mẽ như vậy, ba lão già kia còn chưa ra tay, mấy chục tên Thánh Vương Cảnh đã bị chết hết. Nếu như tất cả các cấm chế trong Long Huyệt Sơn đều mạnh mẽ như vậy, thì Thánh Vương Cảnh lúc này đã không còn tác dụng gì nhiều, chỉ có thể làm con chốt thí mà thôi. Trầm ngâm một lát, Tạ Lệ bỗng nhiên nói: – Các vị, chúng ta chia ra đánh vào đi? – Chia ra đánh vào sao? Lão giả họ Độ của Vạn Thú nhướng mày hỏi. – Không sai, có vẻ như số lượng cấm chế trên núi rất nhiều, không thể dễ dàng đột phá. Nếu vậy, chúng ta thử từ chỗ khác xem sao, Tạ mỗ không tin rằng khắp ngọn núi đều được bố trí như vậy, kiểu gì cũng sẽ có vài chỗ yếu hơn. Tạ Lệ chậm rãi nói. – Ừm, Tạ huynh nói có lý. Lão giả Họ Độ trầm ngâm một lát, thấy Tạ Lệ nói không sai, liền nói ngay: – Lão phu sẽ qua phía bên kia. Hắn chỉ tay một cái, sau đó ngồi xuống Bích Nhãn Huyết Thiềm vẫy tay ra hiệu cho đệ tử Vạn Thú Sơn đi theo, Bích Nhãn Huyết Thiềm nhún một cái, lập tức phóng như bay về phía vừa chỉ. Nam nhân trung niên của Ma Huyết Giáo hiển nhiên cũng không có ý kiến gì, lúc này liền dẫn theo môn hạ đệ tử, lựa chọn hướng ngược lại. Còn lại, người của Hải Tâm Môn Lưu Vân Cốc thì không nhúc nhích, mà lựa chọn cùng chung trận tuyến với Tạ gia, nghe theo sự chỉ huy của Tạ Lệ. Trong lúc nhất thời, mấy phương liên minh đã chia ra ba đường, từ ba phương hướng khác nhau tiến hành dò xét điểm yếu phòng thủ của Long Huyệt Sơn. Ánh mắt Tạ Lệ hiện lên vẻ tàn nhẫn, truyền ra mấy mệnh lệnh, ngay sau đó vung tay lên, dẫn đầu phóng về phía Long Huyệt Sơn. Dưới sự chỉ huy của hắn, những tên Phản Hư Cảnh khác cũng vội vã tản ra, mỗi người đều dẫn theo vài võ giả Thánh Vương Cảnh, chia làm mấy đội ngũ, vừa cảnh giác xung quanh vừa tiến dần về phía trước. Từng luồng thần niệm quét qua quét lại trên mỗi một tấc đất Long Huyệt Sơn, kẻ địch không bỏ qua bất kỳ chỗ nào khả nghi, chỉ sợ không cẩn thận chạm vào cấm chế nào đó sẽ dẫn đến vạn kiếp bất phục. Thận trọng như vậy, quả thật là rất có hiệu quả. Có mấy dấu vết của trận pháp đã được bọn họ tìm thấy, rồi hết sức cẩn thận tránh ra xa. Cho dù ngẫu nhiên có người không cẩn thận chạm phải cấm chế, cũng không đến mức không có chút sức phản kháng như vừa rồi. Dù sao hiện tại cũng có cường giả Phản Hư Cảnh gia nhập, cho dù lọt vào bên trong trận pháp cũng có sức để liều mạng. Càng làm cho bọn họ vui mừng hơn chính là, những trận pháp phía trước Long Huyệt Sơn sau khi đã phát huy ra hiệu quả thần kỳ thì lúc này dường như đã cạn kiệt năng lượng, uy lực giảm đi rất nhiều. Cho dù có phát động cũng được những võ giả Phản Hư Cảnh dễ dàng chống đỡ được. Ước chừng đi được khoảng mấy trăm trượng về phía trước mà vẫn không xuất hiện thương vong nào, trong lúc nhất thời, sĩ khí của mọi người tăng cao. Bọn họ dùng ánh mắt thù địch nhìn về phía ba người Thường Khởi nãy giờ vẫn ngồi vui vẻ uống rượu cách đó không xa, dường như chỉ hận không thể bay tới gần để chém bay đầu ba người xuống, giải tỏa mối hận trong lòng. Một lát sau, rất nhiều võ giả dưới sự hướng dẫn của Tạ Lệ đã đi tới cách ba người Thường Khởi khoảng mười trượng. Tạ Lệ giơ tay ra hiệu mọi người dừng lại, vẻ mặt âm u nhìn ba người rồi cười lạnh nói: – Ba vị nếu còn thủ đoạn gì cũng không cần phải giấu giếm nữa, cứ lấy hết ra cho Tạ mỗ mở rộng tầm mắt xem thử? Nếu không các ngươi sẽ không còn cơ hội sử dụng nữa đâu. Nghe vậy, Thường Khởi ngẩng đầu nhìn hắn một cái, vẻ mặt không chút kinh hoảng, ngược lại còn cười rất bí hiểm nói: – Tạ huynh, ngươi nghĩ xem vì sao các ngươi có thể an toàn đến được đây? Tưởng rằng dễ dàng xông tới như vậy sao? Chỉ hờ hững hỏi vài câu, sắc mặt Tạ Lệ đã tái đi, kinh hoảng hét lên: – Không xong rồi! Vừa hét lên, hắn vừa lấy ra một cây roi dài đen như mực, cây roi dài này ẩn chứa tiếng s

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.