Dark Light

mênh mông bao la như nước vô cùng Leave a comment

Vốn hắn cùng Tiền Thông L 10. , lắp camera gia đình , nhà thi công hệ thống camera à thôi, chứ không phải là muốn hoàn t ,chuông màn hình Panasonic , đầu ghi hình hikvision ,p ném ra một cái hộp, lạnh lùng nói  bộ chia mạng , kiểm soát ra vào cửa ,  20 k âm Ngọc Nhiêu, dù cũng có một số người nhìn chằm chằm bọn họ, không có ý tốt, cuối cùng cũng dựa vào khí thế của mình ổn định cục diện. Nhưng Dương Khai vừa đến, bọn họ lập tức thành tiêu điểm chú ý chung, từng đạo thần niệm mạnh mẽ quét về phía bên này, làm cho hắn hoản loạn. Tên thanh niên Dương Khai này vừa đến, làm cho tình cảnh của bọn họ càng thêm khó khăn. Hắn nhìn xung quanh, trán toát mồ hôi. – Dương Khai, hai người kia dường như không đúng, cứ luôn liếc về phía bên ta. Tiền Thông tới cạnh nhỏ giọng nói với Dương Khai, vừa nói vừa chỉ hướng. Nhìn theo ánh mắt lão, Dương Khai phát hiện có hai võ giả Phản Hư tam tầng cảnh gần đó không ngừng quét mắt về phía này, một người còn không kiêng dè nhìn chằm chằm vào hắn, còn cười lạnh. Còn một người, tay cầm la bàn truyền tin, không ngừng nói chuyện với ai đó. – Biết rồi. Dương Khai khẽ gật đầu, vẻ mắt xẹt qua một tia khó hiểu. Hắn mơ hồ cảm thấy quần áo hai người này có chút quen, hình như đã thấy qua chỗ nào. Nhưng hắn vẫn sinh sống ở U Ám Tinh, trên cơ bản rất ít qua lại với võ giả hành tinh khác, khi nào gặp qua, hắn cũng không nhớ rõ. Chẳng lẽ là ở trong Đế Uyển? Dương Khai thầm nghĩ, cũng chỉ có giai đoạn trong Đế Uyển mở ra, hắn mới qua lại với những võ giả nơi khác. – Đúng rồi, nơi này là chỗ nào, Vực Thạch to lớn này là thứ gì, sao lại tụ tập đông người như vậy? Dương Khai thu hồi ánh mắt, thắc mắc hỏi. Hắn cảm ứng được Tiền Thông gọi tới, mới vội đến đây, về phần tình báo Vực Thạch Sơn, hắn không biết gì. – Đây là Vực Thạch Sơn. Tiền Thông đáp. – Chúng ta cũng mới biết được trong Huyết Ngục có thứ này, tình hình cụ thể, vậy mời Triệu huynh nói với cậu, hắn biết nhiều hơn. – Vậy làm phiền Triệu thành chủ. Dương Khai chắp tay với Triệu Thiên Trạch. – Dương tông chủ khách khí. Triệu Thiên Trạch cười gượng, tuy rằng vẫn còn sợ hãi không yên, nhưng giảng giải Vực Thạch Sơn thần kỳ cho Dương Khai thì không thành vấn đề, lập tức một năm một mười giải thích. Nghe hắn nói, Dương Khai liền có hứng thú. – Nói như vậy, tỷ lệ Vực Thạch Sơn xuất hiện là rất nhỏ? – Tự nhiên rồi, trong 10 lần thí luyện Huyết Ngục, đôi khi chỉ một lần xuất hiện Vực Thạch Sơn. Ngoài ra, quanh năm nó bị bao phủ trong vực tràng khủng bố, không ai tới gần được. Triệu Thiên Trạch gật đầu. – Không có người nào muốn lấy nó đi? Ánh mắt Dương Khai sáng quắc nhìn chằm chằm Vực Thạch to lớn. Một khối Vực Thạch lớn như thế, nếu lấy đi được, có lẽ cả Hư Vương Cảnh cũng phải đỏ mắt? Đặt ở trong tông môn, đều có thể trở thành bảo vật trấn tông, cũng sẽ vì nó mà sinh ra không ít Hư Vương Cảnh! Nó phát ra vực trường ý cảnh ôn hòa, có thể cho người ta an toàn cảm ngộ. – Dương tông chủ nói đùa. Triệu Thiên Trạch co rút khóe miệng. – Không nói tới Vực Thạch cực kỳ nặng, căn bản không ai dời nổi, dù có người dời được, cũng không dám tùy ý đụng tới nó. – Vì sao? Dương Khai kinh ngạc. – Lỡ như dẫn động vực tràng mạnh mẽ hơn, ai có thể cản nổi? Triệu Thiên Trạch ngưng trọng, quái dị liếc Dương Khai. Hắn rất muốn nói Dương Khai thật là vô tri, nhưng lại ngại nói ra. – Thì ra thế! Dương Khai gật đầu, cuối cùng cũng hiểu được chỗ kỳ lạ của Vực Thạch Sơn, nhìn chằm chằm một hồi, bỗng nhiên mỉm cười: – Nhưng mà quả nhiên là cơ duyên trời ban! Nếu đến, vậy phải chiếm chỗ tốt, đừng lãng phí thời gian, mau cảm ngộ, ta xem có rất nhiều người đã làm rồi. – Ấy, chỉ bằng mấy người chúng ta? Triệu Thiên Trạch kinh ngạc. – Còn phải chờ ai? – Không chờ ai cả, chỉ là với mấy người chúng ta, thật là lẻ loi, lỡ như đang cảm ngộ bị người ta đánh lén, vậy không thể tưởng tượng hậu quả… Triệu Thiên Trạch lo lắng không thôi, chỉ vào một số đoàn thể đông nhất: – Dương tông chủ nhìn bên kia, nhân số bọn họ không ít, cho nên mới chia ra hai người đề phòng xung quanh, những người khác tập trung cảm ngộ là được, nhưng chúng ta chỉ có 4 người… – Ta thay các người hộ pháp, ba người cứ yên tâm cảm ngộ đi. Dương Khai tự nhiên nói. – Hả… Triệu Thiên Trạch ngạc nhiên đồng thời cũng cảm kích, dù hắn có chút thất vọng vì Dương Khai đến đây, nhưng Dương Khai làm vậy cũng làm hắn xúc động. Không nói thực lực của hắn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.